KGU News >>Văn học >>Truyện
KGU Tạo bài viết  
Thứ hai 04 Tháng chín. 2017

CHIẾC ÁO BÀ BA




Tác giả: Meomun

CHIẾC ÁO BÀ BA

(Truyện ngắn dưới 1000 chữ -NHV ) 


Chủ Nhật, tôi đưa con gái ra nhà sách để mua đồ dùng học tập chuẩn bị cho năm học mới. Lúc ra quầy tính tiền, tôi bỗng nghe một giọng phụ nữ quen quen phía trước. Hóa ra là Út, người nhà bệnh nhân, lúc tôi còn đi làm ở Bệnh Viện A. Cô cũng đi mua đồ dùng học tập cho đứa cháu. Chị em gặp nhau, đủ thứ chuyện muốn nói nên chúng tôi ghé vào quán cà phê gần đó. Con gái chúi mũi vào Ipad và ly trà sữa, còn hai chúng tôi như quay lại những tháng ngày đã qua….

X  X X                                                                                                                  

Mấy năm trước, tôi làm điều dưỡng ở Bệnh Viện A. Công việc thì bận rộn, vất vả. Bệnh nhân trong khoa là những người bệnh mãn tính, hầu như họ đã cam chịu với số phận, vấn đề chỉ là “trụ” được bao lâu nữa thôi. Những gương mặt vàng vọt, nhiều khi chăm chăm nhìn vào một điểm vô hình trước mặt, vui hay buồn cũng khó đoán. Anh Sáng, chồng Út cũng như nhiều bệnh nhân lâu năm, có “hộ khẩu” trong khoa, nếu kha khá thì tuần này được xuất viện về nhà thì tuần sau lại nhập viện, hết khoa Nội lại khoa Ngoại, nhưng chủ yếu là ở khoa Nội. Hồi ấy, vợ chồng Út đã “cố thủ” ở bệnh viện này được mấy năm rồi. Út lúc nào cũng mặc bộ bà ba, quần lụa đen, đi đôi guốc gỗ. Áo lụa, cổ trái tim cắt khéo làm tôn lên vóc người tròn lẳn, mái tóc đen nhánh luôn được bới cao và nước da trắng bóc của cô. Lúc đầu, tôi và nhiều người thấy lạ, vì ngay ở Sài Gòn khó có thể tìm ra một phụ nữ trẻ mà mặc đồ bà ba như Út. Bộ đồ làm mọi người khó đoán tuổi người mặc. Có lần, tôi tò mò hỏi Út: “- Sao em còn trẻ mà mặc bà ba nhỉ, nhìn già quá trời!” Út bùi ngùi kể, sở dĩ cô chuyển sang mặc đồ bà ba vì sau khi biết mình bệnh trọng, anh Sáng bảo thích Út mặc đồ như vậy. Lúc đầu mới mặc, Út cũng thấy ngượng nghịu, chưa kể là đi tìm khắp chốn Sài Gòn mới có nơi may loại đồ này. Nhiều khi cô thấy rất mắc cỡ và cả tủi thân nữa, khi bị ai đó xưng hô với Út là “con,” ”cháu”và chào Út là “dì”, là “cô” vì họ đoán tuổi cô nhiều hơn tuổi thật đến cả chục tuổi… Thế rồi mặc riết cũng quen, miễn là anh Sáng vui. Út gượng cười và nói với tôi như vậy, nhưng đôi mắt vẫn buồn rười rượi. Út tâm sự, họ mới cưới được vài năm, cũng muốn tích cóp ít nhiều nên chưa kịp có con thì anh Sáng mắc bệnh hiểm nghèo, thế là “chay” luôn từ hồi đó, con cái gì nữa…

X x

Ở khoa này, các bệnh nhân, rồi người nhà bệnh nhân, các y bác sĩ, điều dưỡng… dần đều quen biết nhau, coi nhau như người nhà. Út cũng thế, cô hay giúp đỡ người khác nên ai cũng rất quý Út. Có những đêm đến phiên tôi trực, thấy mọi người đang chìm trong giấc ngủ, dù là giấc ngủ chập chờn của người bệnh, nhưng tôi cảm thấy an lòng. Lần ấy, tôi đi ngang qua phòng anh Sáng nằm, đèn đã tắt nhưng có tiếng lào thào giận dữ và cả tiếng tiếng xuýt xoa cố nén. Không tiện vào xem có chuyện gì, tôi đi về phòng trực và đặt lưng xuống tranh thủ ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Hôm sau, khi phát thuốc cho anh Sáng, tôi để ý thấy Út quàng chiếc khăn mỏng quanh cổ. Cô nói bị cảm, nhưng đến trưa thì trời nóng quá, cô bỏ cái khăn quàng cổ từ lúc nào. Quanh cái cổ trắng nõn và xuống sâu vào cái cổ áo bà ba khoét hình trái tim ấy có những vệt xước kéo dài… Ai hỏi, Út đều nói bị gai cào…Sau này Út nói với tôi là tại anh Sáng rất ghen, mà mấy cậu bảo vệ hay giỡn dai. Lâu lâu thấy Út đẩy xe đưa anh Sáng qua, họ trêu Út vài câu khiến mặt anh khoặm lại…  

Rồi một ngày không chờ đợi cũng đến, anh Sáng hấp hối, bệnh viện cho anh Sáng về nhà để trút hơi thở cuối cùng trong ngôi nhà của mình. Với chúng tôi, cảnh tượng ấy không có gì khác lạ, cũng như các bệnh nhân khác thôi. Nhưng tôi thấy bùi ngùi khi thấy Út, với bộ đồ bà ba, tóc búi cao, mặt hốc hác, chạy xất bất xang bang lo đủ việc. Trước khi đưa chồng về, cô tranh thủ chạy vào phòng trực để chào các y bác sĩ, điều dưỡng viên... Mọi người an ủi Út là sở dĩ anh Sáng “trụ” được lâu năm thế là vì Út chăm sóc anh hết sức chu đáo, thôi thì có số…

XX

Chuyện trò khá lâu, chúng tôi chia tay nhau. Tôi ngắm Út với cái áo thun màu vàng chanh, quần jean và khen Út xinh và trẻ. Út cười ngượng nghịu rồi quay sang con gái tôi, nói cháu phải học cho giỏi nhé! Rồi Út ngập ngừng: - “Chị ơi, có phải chị khi sinh bé này, chị đã ngoài 40 tuổi phải không?”  Tôi gật đầu và thấy Út nở nụ cười thật rạng rỡ.

Sep 2017

 

 


Người post: VanNH

Ngày đăng: 04-09-2017 21:09






Xem 1 - 10 của tổng số 25 Comments


Trang:  1 | 2 | 3 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Từ: Meomun
12/10/2017 19:53:56

@Anh Khánh: Cô nuôi dạy hổ này chắc cũng dạy được sư tử ...Hà Đông đấy anh Khánh ơi, hihi!


Em đọc truyện "Mùi cọp" rất lâu rồi nhưng cứ bị ám ảnh mãi vì nó có tính triết lý cao. Khao khát làm mới mình và cũng là để vui lòng người khác...để rồi cuối cùng là một cái kết bi thảm. 



Từ: KhanhT
13/09/2017 14:02:34

@Từ: Meomun. Khổ quá, ngườiKGU không biết trước mà bày cho cô ấy, bộ đồ "cô nuôi dạy hổ" thay ra để đấy, mặc bộ "nước hoa" đề chồng "ưa thích", hôm sau đi dạy hổ lại mặc lại bộ đồ "cô nuôi dạy hổ" thì đã không xảy ra tai nạn.



Từ: Guest THV
11/09/2017 09:41:40

@MM: Viết còm trả lời mà hay thế! 



Từ: Guest TH
10/09/2017 19:09:30

Cám ơn MM đã chia sẻ với người đọc về truyện ngắn này.


 



Từ: Meomun
09/09/2017 19:04:23

 


 


 


 


@Người KGU và các bạn của KGU: Hôm nay nhân dịp"tổng kết và khóa còm", cho MM được chia sẻ với mọi người về truyện ngắn này (nếu gọi là truyện ký cũng đúng, vì tất cả các chi tiết đều có thật, chỉ có nhân vật "điều dưỡng" là không phải MM thôi).


Lâu rồi MM có đọc 1 truyện ngắn của nhà văn Quý Thể, truyện ngắn có tựa là "Mùi cọp". Đại loại là có cô gái là diễn viên xiếc, cụ thể là làm "cô nuôi dạy hổ". Cô ấy yêu nghề, và trong cô ấy có cả tình thương với con vật. Tuy nhiên, đi làm về, mặc dù đã tắm rửa sạch sẽ nhưng vẫn bị chồng kêu là: Người em toàn mùi hổ. Thế rồi một ngày, cô ấy muốn chồng vui nên tối hôm ấy, cô đã dùng nước hoa xịn, mặc áo ngủ mới...Rồi tối hôm sau, trong tiết mục xiếc hổ đã xảy ra sự cố. Con hổ thường ngày vốn  rất nghe cô, bỗng nhiên tấn công cô...Cô đã chết, chỉ vì khác với mọi ngày, cô đã dùng nước hoa... Thế đấy, hãy là chính mình, bởi một sự thay đổi, mà chỉ  từ bên ngoài cũng phải trả giá bằng cái chết...


Nhân vật cô Út (cô ấy bảo cứ gọi là Út chợ Bà Chiểu) lại ở khía cạnh khác. Ông chồng ốm đau hàng chục năm, không muốn vợ mình lọt vào mắt những kẻ khác, và cũng muốn "dằn mặt" cô vợ trẻ: hãy an phận...Vì thế mới có chuyện ông bảo cô mặc áo bà ba, để cô ấy nhìn già hơn, xấu hơn. Thế nhưng "chiếc áo không làm nên thầy tu". Từ trong gian khổ, vất vả, chính cái áo bà ba lại làm cô ấy có vẻ đẹp riêng, điều này làm anh chồng ghen. Cái ghen của người bệnh trọng, biết mình không thể chửi mắng ai, mà cũng chẳng thể quát tháo, đánh đập vợ vì vợ chẳng có lỗi gì, một cái ghen trong sự bất lực...Cái đẹp thực sự thì nó vẫn tỏa sáng, bất kể những áp đặt, những khuôn khổ cứng nhắc, giáo điều. 


Bạn đọc có thể bò qua chi tiết sau cùng: Cô ấy hỏi chuyện bà đìều dưỡng, kiểu hỏi mà như khẳng định, như là an ủi cho chính mình, một hy vọng bừng cháy trong cô gái "áo thun quần jean" rằng phụ nữ ngoài 40 tuổi vẫn có thể có một đứa con. Cô ấy đã trải qua những đắng cay vất vả, có thể nói là đã trả hết nợ đời, cô ấy có quyền mơ về một ngày mai, dù muộn màng...Như thi hào Đức Goethe đã nói "và cây đời mãi mãi xanh tươi."


 


 


 


 


 


 


 


 


 



Từ: Meomun
08/09/2017 21:46:12

@CúcNT: .Cám ơn Cúc nhé! Đang buồn cười với gợi ý của Cúc về chuyện đi thi. Thực ra, đối với những người viết "nửa mùa", tay ngang thì phải ghi nhớ nằm lòng là mình phải biết mình là ai, để không ảo tưởng về mình. Mấy cái truyện này, hồi mới có trang KGU, MM có post rồi. Bây giờ chả biết "chúng nó" đâu, thôi để MM lại cho những người nào chưa đọc, hay đọc rồi nhưng đã quên béng,kk. 


@NgọcNT: Người Hà Lội sắp tới có vào Xì Gòn không, khi vào thì ới 1 tiếng để bà con tụ tập cho vui nhé! 



Từ: Guest Cucnt
08/09/2017 16:36:36

Hay quá MM ạ! Chị gửi truyện này đi thi, nhất định  đoạt giải ! Chợ Kgu rộn ràng lên nhờ những bài viết của chị. Chị viết từ  năm 1993, lẽ ra chị thành nhà văn nổi tiếng rồi. May có chợ Kgu bọn em mới được đọc những câu chuyện hay thế này.



Từ: Guest Hung
08/09/2017 15:33:19

Cám ơn tác giả, cây nhà lá vườn nhưng nhiều khi còn ngon hơn nhà hàng. Hình ảnh chiếc áo bà ba rat hay!!



Từ: NgocNT
07/09/2017 23:10:44

Meomun ơi! Truyện ngắn của chị dưới 1000 từ -chẳng ai đếm cả, nhưng đều đồng tình là ngắn và súc tích, đủ phác họa một khía cạnh của cuộc sống hiện đại với góc khuất của nó: bệnh, và cũng đủ để người đọc cảm nhận sức sống mãnh liệt của con người- chịu đựng, chấp nhận, vươn lên chính mình, hướng tới điều tốt đẹp. Chính cái nhân văn ấy làm nên được nhiều điều trong cuộc sống chị nhỉ! Viết nữa đi chị nhé để mọi người cùng chiêm ngẫm! 



Từ: Meomun
07/09/2017 22:04:02

@Chị Thoa: Em chưa thấy "Cõi của mỗi người", mai em  nhờ các bé IT giúp. Truyện đó, em viết khoảng 1992-1993 gì đó, nhiều thứ đúng là phải "bịa", hihi.


@ aLuongDT: chuyên gia ứng phó sự cố chờ nhé, em sẽ ngâm cứu "recom" anh sau nhé.Vì trong còm của anh có âm nhạc, ánh trăng, áo bà ba và... khuy bấm nữa, hihi  




Trang:  1 | 2 | 3 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 548 9384
379 2793
Hóa 816 9537
Luật 713 11598
Toán 63 370
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 196 1191
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 305
NgocBQ 119
ThaoDP 99
CucNT 119
CoDM 86
HaiNV 95
LiTM 85
PhongPT 70
MinhCK 69

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 6605
NghiPH 3218
LiTM 1878
HaiNV 1853
CucNT 1696
KhanhT 1680
TungDX 1567
ThanhLK 1546
VanNH 1414
HuyenBT 1203
s