KGU Tạo bài viết  
Chủ nhật 19 Tháng mười hai. 2010

Tản mạn nhớ Ngô Thanh Đồng


Các bài viết liên quan:
- CON ĐƯỜNG CỦA BÁC
- Bụi trong nắng


Tác giả: KhanhT

Mọi người nhắc đến Ngô Thành Đồng là một người кишинёвец đáng nhớ. Tớ cũng có những nỗi nhớ với Ngô Đồng (nghe nói thời còn học trò cấp 2, cấp 3 bạn bè gọi tắt như vậy). Tên chính thức của Đồng là Ngô Thanh Đồng (chữ lót không có dấu huyền) là đồng để đúc chuông ấy. Nhân có chuyện Đồng có viết một tài liệu gửi GS. Tạ Quang Bửu và sau đó GS Bửu có gọi đến gặp nói chuyện, phóng viên báo Tiền phong biết và viết một bài báo về câu chuyện của Đồng, trong bài báo này phóng viên viết tên thêm dấu huyền vào chữ lot thành ra Ngô Thành Đồng, lại còn tán thêm, đại thể, tên anh mang tiếng gọi của đồng bao miền Nam thành đồng Tổ quốc đang ngày đêm chiến đấu chống đế quốc Mỹ thôi thúc anh sống và học tập sao cho xứng đáng… Biết bài báo này, có lần Đồng nói với tôi làm thế nào để sửa lại tên. Tôi bảo báo đăng rồi, sửa thế nào được (hồi ấy chưa có chuyện báo cải chính), vả lại cũng không cần thiết, có thêm một cái tên nữa cũng hay, mà người ta cũng không nhầm với người khác thì có sao đâu. Cụ Hồ còn có bao nhiêu tên nữa là. Coi như là tên mới do nhà báo đặt cho. Từ đó Đồng có vẻ cũng ưng cái tên này.

Tôi biết Đồng từ hồi còn học phổ thông, khi hai anh em về tỉnh dự thi chọn học sinh giỏi toán của tỉnh để đi thi toàn miền Bắc, tụi tôi chẳng ai được đi, nhưng được biết nhau. Sau này sang Liên xô học thì tình cờ lại cùng học một trường, một khóa, tuy tôi có bị sang sau do khi hết phổ thông thì phải đi bộ đội ngay, rồi cấp trên cho "B quay" về đi học, nên vào đợt vét, sang đến Kis đã là tháng 11 rồi (cùng sang với Lân-hóa73), chậm khoảng 2 tháng.

Vốn là học sinh giỏi toán lý phổ thông nay lại "bị" phân về KGU học sinh học, nên chán. Hai năm đầu hai anh em cùng viết thư gửi Sứ quán xin chuyển trường, chuyển khoa, tôi xin SQ chuyển trường bách khoa nào đó trong Liên bang (tôi rất thích máy móc, cơ khí), Đồng xin học toán, và nhờ anh đơn vị trưởng chuyển thư giúp khi về Matscơva họp. Trong thời gian ấy chúng tôi đều ngấm ngầm trốn sang khoa toán lý học chui (dự giờ, tôi nhớ là bên tòa nhà chính) để chuẩn bị trước. Mãi sang năm thứ 2 rồi cũng không thấy có trả lời của Sứ quán. Một lần nhân có bí thư thứ 2 sứ quán xuống Kishinhôp công tác, chúng tôi hỏi anh đơn vị trưởng, thì hóa ra là anh ấy không gửi thư của chúng tôi cho sứ quán, vì cho rằng chắc chắn là không được. Thế là tụi tôi xông đến phòng anh để nói thẳng với bí thư thứ 2. Đồng rất là căng thẳng, lời qua tiếng lại khá là to, nhưng cuối cùng cả hai đều bị bí thư thứ 2 mắng cho một trận và còn nói, Đảng và Chính phủ đã có kế hoạch rồi, nước ta là một nước nông nghiệp… phải học, nếu không thì cho về nước luôn.  Nghe thế 2 đứa sợ khiếp vía, rút lui ngay. Biết là không thể đổi được, bọn mình vẫn tìm cách thế nào đó để được học toán, mới tìm đến thầy Пушняк - Trưởng Khoa Ngoại quốc, thầy khuyên hỏi ý kiến thầy trưởng Khoa Sinh học-Thổ nhưỡng là thầy Барановский. Lúc ấy là hết năm 2 rồi, bắt đầu phân chuyên môn. Thầy Барановский bảo, nếu các bạn muốn học ngành chuyên môn sâu sinh học có học toán nhiều thì nên đi vào di truyền học. Thầy cũng nói di truyền học ở trường hiện nay chỉ dạy đại cương thôi, không đi chuyên sâu, nhưng thầy hứa sẽ liên hệ cho chúng tôi được học thêm di truyền học ở Viện hàn lâm, thầy có quan hệ với các đồng nghiệp trong ấy. Và thế là 2 chúng tôi được thầy  Барановский cùng với thầy Ильвицкий giới thiệu vào học trong Viện hàn lâm từ năm thứ 3 đến hết năm thứ 5 làm luận án tốt nghiệp (sau này, theo tin trên mail-kgugroup thì biết có Trần Bắc Hải cũng có vào Viện HL học, ở bộ môn sinh hóa, nhưng không biết là SV hay NCS, không biết còn ai nữa không?). Vào Viện hàn lâm chúng tôi được giao cho 2 thầy trực tiếp dạy và xếp vào bộ môn di truyền học của Viện sinh học thuộc Viện hàn lâm khoa học Moldavia, sinh hoạt chung với các nghiên cứu sinh bộ môn. Thầy phụ trách Đồng là Александр Адреевич Чеботарь, còn thầy tôi là Семён Максимович Колесников. Cả 2 chúng tôi đều chung một thầy ở trường là Валерий Анатольевич Ильвицкий. Các thầy dạy chúng tôi theo chương trình về Di truyền học của Đại học Tổng hợp Leningrad, nơi mà sau này tôi biết là anh Lê Đình Lương - GS Đại học Tổng hợp Hà Nội từng học ở đó. Cach học là các thầy giao cho chúng tôi tài liệu theo chương trình, định kỳ, các thầy ngồi với chúng tôi khoảng 1-1,5 giờ giảng giải tóm tắt nội dung, sau đó chúng tôi tự học và trả bài bằng báo cáo tóm tắt (конспект), thí nghiệm thì thực hiện trong phòng thí nghiệm của bộ môn và thầy giao cho các nghiên cứu sinh hướng dẫn, ngoài ra chúng tôi được dự seminar ở bộ môn tổ chức mỗi tuần một buổi cuối tuần, chúng tôi cũng cố gắng dự được nhiều buổi, các buổi seminar thường là trưởng bộ môn giao cho một người (nghiên cứu sinh) chuẩn bị báo cáo đề dẫn theo chuyên đề đề tài nghiên cứu của người ấy. Tôi trong bấy nhiêu năm cũng chỉ báo cáo trên seminar vài lần, Đồng thì nhiều hơn, và có khi Đồng báo cáo vo, không chuẩn bị bài viết trước, chỉ có tờ giấy loắng ngoắng dăm ba chữ, cứ thế đứng lên nói, tuy giọng rất to, khó nghe, nhưng nhiều người rất thích. Như thế là từ năm 3 đến hết khóa chúng tôi học di truyền học và làm luận án tốt nghiệp về di truyền học ở Viện hàn lâm theo cách như thế, nhưng khi bảo vệ tốt nghiệp thì về Trường. Đề tài của chúng tôi đều là nghiên cứu về đột biến di truyền, chỉ khác nhau về tác nhân gây đột biến, của Đồng là phóng xạ, của tôi là hóa học, là những nhánh trong chuỗi các đề tài do VS.Dubinin, TS.Rapoport và TS.Phan Phải chủ trì từ Matscơva giao cho các thầy của chúng tôi ở Viện HL Moldavia thực hiện. Đồng thời thực hiện ý kiến của thầy Барановский, chúng tôi vẫn phải hoàn thành toàn bộ chương trình học về sinh lý thực vật tại Khoa Sinh học-Thổ nhưỡng và thi đầy đủ các môn học trong chương trình. Được cái chúng tôi đều học khá, tất cả các môn thi tôi đều được отлично, Đồng cũng vậy, chỉ bị vài điểm 4 (хорошо) vì cãi thầy! Học hành kiểu ấy nên chúng tôi rất bận, hầu như suốt cả ngày phải học nên ít có thời gian sinh hoạt chung với lớp, mà phải âm thầm, vì dù sao cũng là một loại “học chui”, cứ sợ SQ mà biết thì đuổi về nước, sau khi đã bị ông bí thư thứ 2 mắng cho một trận.

Chúng tôi thường phải đọc ở thư viện, cả ở trường và cả thư viện Крупская, nơi có điều kiện rất thuận lợi, dễ tìm tài liệu (có thể tìm được tài liệu chuyên khảo, trước tác của các tác giả do các thầy chỉ cho, như của Mendel, Michurin, Morgan, Vavilov , Dubinin…, các thầy khuyên đọc, bởi đọc các tài liệu thứ cấp - “luộc lại” thường không chuẩn xác khái niệm, đánh giá, và vào thời ấy còn bị chính trị hóa, nhất là trong lĩnh vực di truyền học). Ở đây rộng rãi lại im ắng, vừa đọc vừa làm конспект luôn. Ở thư viện Крупская cũng thường có định kỳ những sinh hoạt hội thảo khoa học, chúng tôi thường cũng có tham gia dự, rất có ấn tượng đối với chúng tôi là các buổi thuyết trình có trình diễn về thôi miên (гипнос), nội dung về гипнос cũng có nhiều ảnh hưởng đối với Đồng sau này trong nghiên cứu của mình. Ngô Đồng rất có duyên, ở thư viện trường khi muốn tìm tài liệu là được vào thẳng kho tìm, không phải viết giấy đề nghị rồi ngồi chờ. Đồng có tài thơ, và rất được một cô thủ thư (tên là Larisa?) của thư viện yêu mến, cô ấy thấp thấp, tóc đen, mắt đen, khuôn mặt thanh thoát lắm và Đồng có nhiều bài thơ tặng cô ấy. Chuyện này anh em ở đơn vị cũng biết, cho rằng Đồng ưa cô ấy nên làm thơ, nhưng tôi vì hay đi với Đồng đến thư viện thì biết là cô ấy cũng “chủ động” thích Đồng. Cô ấy rất xinh, tôi cũng thích nhưng cô ấy không thích tôi, thỉnh thoảng cũng thả vài câu thăm dò, nhưng cô ấy bảo tôi trong mắt anh đã có ai đó rồi (кое-кто в твоих глазах)! Thơ Đồng thuộc dòng trữ tình, giàu tưởng tượng. Cho nên khi Đồng gọi trong thơ ai đó xinh thì phải hiểu là xinh theo tưởng tượng của Đồng, xinh theo tình cảm chứ không phải, không chỉ là xinh fenotyp! như Đồng nói. Cái tinh thần ấy quán xuyến trong các bài viết, tác phẩm khoa học của Đồng sau này.

Khi sang bên ấy, ngay từ năm đầu, Đồng đã thể hiện là một người đặc biệt, không phải với anh em mình mà với “Tây” họ cũng cảm thấy như vậy. Ví dụ nhiều người nhận thấy là Đồng hầu như không ăn sáng, sớm tập thể dục ở sân sau, cậu ấy dậy sớm ra trước tập một mình, không bài bản gì cả, chủ yếu là vươn vai, chạy, rồi lộn cây chuối đi vài đường, xong về… rồi đi bộ đến trường, tay không, ít khi thấy mang cặp sách vở gì cả, không đi троллейбус, mà chạy bộ, khi qua đường thì chạy, nhiều khi gặp ô tô họ phải phanh kít lại, nhìn ra thì là một вьетнамец ! Từ năm thứ 2 khi đã có chút tiền sắm thêm quần áo giày dép, thì có hôm cậu ấy đi hai chân cùng một phía, trông rất ngộ, ngủ dậy cứ xỏ chân vào giầy là đi không cần biết đôi nào với chiếc nào.

Còn ở lớp thì Đồng hay bỏ giờ (trốn học để đi dự học chui bên toán lý, sau này ra Viện hàn lâm), nhất là giờ thực hành, nhưng lại rất thích tham gia семинар, và rất hay phát biểu. Mọi người cùng lớp chắc còn nhớ là rất thích Đồng phát biểu ở семинар lịch sử, bởi đó là giờ học chán nhất, và nếu có Đồng phát biểu thì sẽ tranh luận triết lý với bà giáo Романова hết buổi, và anh em được ngồi nghe, nghỉ thoải mái không phải lo gì.

Tôi nhận thấy những năm sau này, nhất là sau khi học về thống kê, sinh trắc học, có lần thầy Чеботарь giao tài liệu cho chúng tôi đọc, trong đó có đoạn nói về tỷ lệ người bị “tâm thần phân liệt” (шизофрения) ở mức cao rơi vào nhóm người tài năng, thì hình như Đồng cũng có vẻ tăng hơn những biểu hiện khác thường. Nhưng điều đó chỉ có ấn tượng thế thôi chứ tuyệt nhiên tôi không thấy môi trường xã hội  bên ấy có gì phân biệt đối xử, hay kỳ thị gì cả, rất khác với sau này khi Đồng vê nước, người ta cứ coi như đó là một người lập dị, thậm chí điên và phân biệt đối xử. Vì thế nên khi về Bộ Đại học, người ta cũng đã phân công Đồng đi một số nơi, nhưng rồi không đâu nhận cả. Về sau, khi gặp GS. Tạ Quan Bửu, GS đã dùng quyền của mình quyết định giao Đồng vê Bộ phận quản lý lưu học sinh. Từ đó Đồng thuộc biên chế của Bộ phận này và suốt đời chỉ hưởng một mức (bậc) lương khởi điểm, đổi lại Đồng được tự do tuyệt đối, cơ quan không giao việc gì cho Đồng cả, chỉ đến ngày lĩnh lương thì đến nhận. Tuy nhiên cơ quan cũng phân phối cho Đồng một chỗ ở, đó là Phòng 42x, nhà C6 TT Kim Liên.(một cái phòng xép ở góc tầng 4).

Đồng là một nhà nghiên cứu tự do, chỗ đến làm việc nhiều nhất là các thư viện, nhất là Thư viện quốc gia, và một số viện nghiên cứu khi người ta mời đến tham gia một vài chuyên đề, dự án liên quan đến phạm vi học thuật của Đồng mà họ quan tâm. Phương tiện làm việc là sách, but giấy viết, ngoài ra không cần gì nữa cả. Di chuyển là đi bộ, ăn uống thì tùy, gặp đâu ăn đấy, mà cũng bữa đực bữa cái lắm, có hôm chỉ một bữa thôi. Thường đến chơi nhà bạn bè, nhà chúng tôi, nhà Tánh Mai (hồi còn ở phố Trần Hưng Đạo) là nhiều, vì đi bộ gần, nhà Thúy Tỉnh, nhà Kim Phương… Sống độc thân, yêu cũng nhiều đấy, mà rồi cũng không đậu bến nào. Thật khổ.

Cái hồi Đồng mất, báo đăng tin rất mù mờ, Tánh là người đọc được tin ấy đầu tiên, phát hiện ra người trên báo là Đồng, rồi gọi cho Kim và anh em biết, rồi mọi việc lo toan sau đó cho Đồng thì như Tánh đã viết. Tôi có bà chị họ ở cùng nhà tập thể với Đồng, nên khi Đồng ở đấy tôi  cũng có đến chơi vài lần, tuy nhiên cũng có khi không gặp vì Đồng hay đi vắng, chỉ tối khuya mới về ngủ. Mình gặp Đồng nhiều hơn là ở nhà mình khi Đồng đến chơi là chính. Sau này khi mọi việc xong xuôi, cậu Duy là em rể Đồng còn ra Hà Nội, giải quyết các việc còn lại cho Đồng, sau 3 năm thì đã chuyển di hài về quê rồi, nhà ở cũng đã chuyển giao xong rồi.

“Chỉ có mi là hiểu tau thui” có lần Đồng nói với tôi như vậy khi tôi dúi vào tay mấy đồng lúc ra cầu thang về, khi đến nhà tôi, ngồi tào lao chí khứa đủ thứ chuyện, tất nhiên là cả về đề tài “giác quan thứ 6”.

Cuối những năm 80 Đồng đã viết xong tác phẩm của mình bằng tiếng Nga, 700 trang, tôi biết vậy nhưng chưa được đọc, chỉ được thỉnh thoảng Đồng nói đến mà thôi, và anh em cũng có thảo luận, khá sôi nổi (hôm sau khi Đồng mất, em Duy ra, chúng tôi có đến nhà Đồng ở, cả Kim, Tánh, Thúy… chúng tôi có tìm xem có tác phẩm ấy để lại trong phòng không, nhưng chúng tôi đã lục lọi hết cả giấy tờ ở đó vẫn không tìm thấy).

Tác phẩm hoàn thành là lúc mà Đồng được GS Phạm Đức Dương mời tham gia “đề tài khoa học cơ bản: Môi trường và sự sống”, và chắc rằng GS Dương đã được thấy, vì chính GS khuyên Đồng viết tóm tắt lại gởi sang Liên xô, nhưng rồi Liên xô sụp đổ, và chính GS đề nghị Đồng viết lại bằng tiếng Việt dễ hiểu. Đồng đã viết rất nhanh, tập trung trong chỉ hơn một tháng là hoàn thành với 300 trang in tiếng Việt chuyển cho GS Dương. Cuốn “Khám phá về các bí ẩn của con người và thế giới sống (Môi trường & Sự sống” (sách tham khảo) do Nhà xuất bản Đà Nẵng (ấn hành), Viện nghiên cứu Đông Nam Á/Ngô Thành Đồng (tác giả) xuất bản. In 500 cuốn. Khổ 13x19. Giấy phép xb số 985 QĐ/CB. Nộp lưu chiểu tháng 1/1998. Khi cuốn sách lên khuôn in thì Đồng đã ra đi.

Thay lời giới thiệu, GS Phạm Đức Dương, Chủ tịch Hội khoa học Đông Nam Á – Việt Nam viết: “… Là một nhà sinh học, giỏi toán, hội nhập lý thuyết Đông – Tây, cổ - kim, anh đã đi sâu “khám phá” bản chất của sự sống dựa trên mối tương tác genotyp – phenotyp trong không – thời gian sinh học sáu chiều ( khác với lý thuyết không thời gian bốn chiều của Anhxtanh). Anh coi nguyên lý tương tác là nguyên lý tổng hợp không những đối với thế giới tự nhiên, mà còn đối với xã hội, thế giới tinh thần và trí tuệ. Đó là nguyên lý khởi thủy của mọi sự cố trong thế giới vậy (tr 32). Từ đó anh phát hiện ra mối quan hệ giữa không gian, thời gian và sự sống, con người và môi trường, trí tuệ và xã hội, khái niệm về con người, về cái gọi là giác quan thứ sáu. Anh còn muốn giải thích những hiện tượng “thần bí” làm bận tâm nhiều thế hệ: giấc mơ của Lomonoxov và việc nhà bác học này tìm được xác cha; giấc mơ của Đan, nhà triết học Anh về hạm đội của Napoleon bị đắm 4000 người chết gần đảo Hêlen, sau đó thành hiện thực nhưng chỉ có 400 người chết thôi; về việc Lý Quảng, một danh tướng đời Tần bắn tên cắm vào đá khi ông tưởng đó là một con hổ!... Tôi cố hình dung bộ óc anh có cả một bộ nhớ khổng lồ như bị dồn nén cứ muốn trào tuôn, muốn diễn giải, muốn khám phá những bí ẩn của sự sống. Anh viết một mạch không chú thích, không ghi xuất xứ - anh cần ai để đối thoại hay minh chứng thì anh cứ mời họ ra từ Aristote, Kant, Hegel đến Anhxtanh…”.

Không phải dễ hiểu đối với nhà sinh học chuyên môn khi đọc những luận giải toán học cho phát kiến của Đồng, mặc dầu những luận giải toán học đó có khi lại đơn giản đối với dân nhà toán,  bởi đây là những áp dụng logic toán trong luận giải mối quan hệ tương tác genotyp-phenotyp mà thôi. Và ngược lại, những nội dung sinh học kiểu như là: “…ngay trong moment “đang là” của hệ thống, tất yếu tồn tại dòng biến cố nhớ về quá khứ, điều này rất rõ trong nguyên tắc phat triển mang tính lặp lại của sống.” (tr 99, sđd) thì những nhà toán học, vật lý học thấy mù mờ, còn dân sinh học thì không khó hiểu nguyên tắc này trong nghiên cứu về quá trình hình thành bào thai (эмбриологический процесс). Tớ vì là bạn cùng “hoàn cảnh” nên đã từng nghe Đồng thảo luận vấn đề này và do vậy phần nào cũng thấm được một vài tí ý tưởng vào đầu. Hồi ấy Đồng chưa viết thành tác phẩm hoàn chỉnh như sau này.

Và đến năm 1997, tớ có điều kiện thử nghiệm một khía cạnh trong lý thuyết về không – thời gian 6 chiều của Đồng, mà cụ thể cái gọi là “giác quan thứ 6”.

Đó là một lần, sau khi tiếp hộ sếp một ông khách nước ngoài, mình tiễn khách về rồi đi lên cầu thang, vừa lên đến gác 2 thì gặp một chị vừa đi xuống vừa khóc, nhìn mặt có vẻ quen quen, thì ra là nhà báo - phóng viên (mình quen mặt vì thỉnh thoảng đến chơi nhà anh chị mình ở dốc Thọ Lão, chị ấy cũng ở gần đó)…, hỏi chị thì chỉ ấy cứ khóc, nói không ra lời, mình mời chị vào phòng khách (vừa tiếp khách xong), để chị bình tĩnh lại, và kể lại cho nghe rành rọt hơn. Số là, chị ấy có người anh bộ đội, hy sinh trong Nam, ở ngục 9 hầm, biết vậy nhưng chưa tìm được mộ. Vừa qua một số thông tin về anh Nguyễn Văn Liên ở Hải Dương có năng lực đặc biệt, có thể giúp tìm mộ cho một số người, và đã có kết quả, chị ấy là nhà báo nên biết thông tin, và muốn nhờ anh Liên giúp, nhưng vì đến thời gian ấy có khó khăn, chính quyền địa phương đang ngăn cản vì cho là mê tín dị đoan, hai là chị ấy cũng chưa đủ khả năng tổ chức đi tìm theo chỉ dẫn của anh Liên, qua lời khuyên của một số người, chị ấy tìm đến Bộ KH,CN&MT để xin lập một đề tài giao cho một số cơ quan nghiên cứu để bảo đảm có căn cứ khoa học. Chị ấy đến gặp một thủ trưởng ở Bộ mà theo chức năng là quản lý loại việc này, nhưng bị từ chối, nên khóc mà về. Tớ cũng đã biết một ít thông tin rồi, qua lời kể của chị ấy tớ càng thấy hiện tượng ông NV Liên là có tính đặc biệt, tớ nghĩ đến lý thuyết của NT Đồng, nghĩ cần thiết nên khảo sát thử nghiệm để có thể chứng minh. Tớ xin lại địa chỉ điện thoại của chị ấy và hứa sẽ tác động giúp. Sau đó tớ báo cáo sếp, thuyết phục ông ấy, và được ông ấy đồng tình, mà thực ra sau này tớ biết là ông cũng đã có thông tin khá nhiều rồi. Tớ truyền đạt ý kiến của sếp cho thủ trưởng đơn vị chức năng, và kết quả là anh ấy đã tổ chức được dự án đầu tiên mang tên “Đề tài thực nghiệm năng lực tìm mộ của ông Nguyễn Văn Liên” và giao cho 3 cơ quan, tổ chức khoa học phối hợp thực hiện.

Đề tài triển khai ngay, và sau sáu tháng, pha 1 đã có báo cáo. Mình đã được cung cấp báo cáo và trình sếp, sau khi đọc xong thì trả lại Đề tài lưu (theo quy định đối với đề tài đặc biệt loại này). Kết quả bước đầu rất thú vị, có nhiều thử nghiệm có thể chứng minh được rằng  một vài người có khả năng ngoại cảm thực sự. Những thử nghiệm có kết quả như đối với trường hợp liệt sỹ-anh trai nhà báo nói trên, có trường hợp liệt sỹ hy sinh tận bên Lào,… và trong đó có trường hợp liệt sỹ là mẹ của một người KGU ta – anh Trần Thượng Tuấn. Về sau đề tài tiếp tục pha 2 nhưng không thuộc Bộ mình phụ trách nữa. Những nghiên cứu thử nghiệm sau này còn được hỗ trợ thêm của công nghệ gien. Và theo những thông tin mình được biết thì các thử nghiệm bằng kỹ thuật ADN cũng thêm một lần xác định những thông tin mà các nhà ngoại cảm cung cấp có những trường hợp đúng, mức độ chính xác khá cao. Kết quả các thử nghiệm này cũng đã có người trích đăng trên báo chí và cả sách như cuốn “Những chuyện về thế giới tâm linh” của nhà văn Trần Ngọc Lân sưu tầm và biên soạn (sách mới tái bản, tớ vừa mua được ở Tràng Tiền. Số là khi viết bài này, tớ gọi điện hỏi người lưu giữ tài liệu tổng kết đề tài mượn đọc lại, nhưng anh ấy không cho mượn nữa, giữ nguyên tắc mà, vì tớ đã về hưu, nhưng anh ấy giới thiệu cho cuốn sách này). Trong tài liệu có những chi tiết ấn tượng như tài liệu tổng kết mà mình đã đọc, như trường hợp: chị gái anh Trần Thượng Tuấn là chị Trần Tố Nga đã nhờ các nhà ngoại cảm giúp đỡ tìm mộ mẹ là Liệt sỹ Nguyễn Thị Tú-nguyên là “người lãnh đạo phong trào phụ nữ Sài gòn trong thời kỳ chống Mỹ” (lời Bà Nguyễn Thị Bình-trang 165-171 sđd) bị địch bắt và thủ tiêu, chúng nó trói bằng dây ni-lông rồi chôn (đẩy xuống hố chôn) ở tư thế ngồi. Khi khai quật lên đúng hoàn toàn là như vậy. Hiện nay dây nilông gia đình vẫn giữ để trên bàn thờ. Như vậy có thể nói đến nay bằng thực nghiệm khoa học đã chứng minh được lý thuyêt của Ngô Thanh Đồng là có cơ sở. Nếu vậy thì đó sẽ là một phát minh thực sự lớn, xưa nay chưa có.

Nói đến giác quan thứ 6 thì lẽ tất nhiên là nghĩ ngay “vậy nó ở đâu?”, bộ phận nào của cơ thể con người mang chức năng này? Xúc giác có da, vị giác có lưỡi (mới đây các nhà khoa học Nhật bản còn phát hiện là phổi và cuống phổi cũng có chức năng này, nhờ vậy mà có thể sẽ có biện pháp chữa trị bệnh hen suyễn tốt hơn), thính giác có tai, thị giác là mắt, khứu giác là mũi, vậy giác quan thứ 6 – cảm giác? Ngô Thanh Đồng đã từng nói với tôi đề xuất, tuy nhiên tôi chưa thể bật mí ở đây. Vậy các bạn nghĩ là cơ quan nào của cơ thể người lĩnh chức năng này. Không bật mí nhưng gợi ý thì có thể. Cư dân Đông Nam Á không lạ gì, khi mà người Chăm thờ Linga-Ioni! Linga-Ioni là nơi hội tụ của trời đất, nơi mà vật chất được thấm linh hồn, có phải thế không? Tất nhiên là giác quan nào thì thông tin cũng tập trung về cơ quan tối cao là não. Và mọi người nghiệm mà xem có phải thế không.

Tôi viết bài này từ cách đây mấy tháng, hồi mọi người đang bàn thảo về Ngô Bảo Châu, viết tản mạn vì nhớ đến đâu viết đến đấy, nên có khi dây cà ra dây muống! Nhưng rồi cứ để đấy chưa đưa lên web đàn, có một vài chi tiết muốn kiểm chứng, tìm hiểu lại, như đi hỏi người lưu tài liệu nhưng không được mượn, đến cả thư viện quốc gia tìm… xem ngày mất – ngày giỗ của Đồng là ngày nào. Nay xác định được là Đồng mất vào sáng ngày 19/12/1997. Hôm nay đúng 13 năm ngày Đồng mất, tôi gửi bài này lên web của Hội để mọi người nhớ Ngô Thanh Đồng, một người KGU đặc biệt của chúng ta.

(Về cuốn sách của Ngô Thành Đồng nay tôi chỉ còn mỗi một cuốn. Tôi đã lên Trung tâm thông tin KH&CNQG (cơ quan của Trần Thu Lan) nhờ các bạn trên ấy số hóa hộ cho, nay có bản số hóa rồi, nhưng không đưa lên web được, vì size hơi bị lớn, và không biết để vào chỗ nào cho thích hợp, vì vậy bạn nào muốn tham khảo gửi email cho tôi, tôi sẽ chuyển trực tiếp như HT Ngọc từng gửi bài hát.mp3 ấy).


Người post: KhanhT

Ngày đăng: 19-12-2010 15:03






Xem 1 - 10 của tổng số 33 Comments


Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Từ: Guest Nguyễn Duy Thành
16/06/2018 21:35:48

Chào các cô, các bác từng là bạn học với Cậu Đồng.


Cháu là Nguyễn Duy Thành (con trai của cậu Duy trong bài viết và là cháu gọi Cậu Đồng bằng cậu ruột). Hiện tại cháu đang có cuốn sách này của Cậu. Cháu đã đưa lên Google Drive, ai quan tâm thì có thể lên đây để lấy về nhé:


https://drive.google.com/file/d/1tJlOFUeG6Pp0DAgftQlMc_aekzXexsvI/view


Hiện tại cháu cũng đang giữ công trình của Cậu (bằng tiếng Nga - 2 cuốn, hơn 700 trang). Cháu đang có kế hoạch công bố để những ai hiểu được có thể nghiên cứu và đánh giá cho Cậu. Nếu được dịch ra tiếng Anh và tiếng Việt thì sẽ có nhiều người tiếp cận được hơn. Nhưng đây là một công việc khá khó, mong các bác, các cô có thể hướng dẫn và hỗ trợ cho cháu được không ạ.


Cháu xin cảm ơn.



Từ: Guest Guest KhanhT
15/06/2018 15:07:49

Cháu là Ngô Trí Sơn cũng là Dòng Họ Ngô với Cố can Ngô Thanh Đồng rất mong bác Guest KhanhT cho cháu xin một bản để tìm hiểu ah.


email: sontdbk2015@gmail.com 


Trân trọng cảm ơn bác nhiều!



Từ: Guest Hồng Bảng
14/06/2018 22:29:52

hongbangg67@gmail.com


Cháu là người cùng quê với chú.mong chú gửi cho cháu 1 bản.cháu cảm ơn



Từ: Guest KhanhT
14/06/2018 18:02:18

Nguyenhieu8412@gmail.com   . Cháu là người cùng quê với bác NGÔ THANH ĐỒNG .mong bác gửi cho cháu 1 bản. Cảm ơn bác


 



Từ: KhanhT
06/02/2016 20:57:10

nahoa37@gmail.com. Chào cháu, Bác lưu trong TVĐT của Bác, để B tìm lai gửi cho cháu sau nhé. Chúc cháu và gđ ăn Tết vui vẻ, hạnh phúc.



Từ: Guest Nguyễn Thị Hoa
06/02/2016 05:53:06

Chào bác, bác có thể gửi sách đó cho cháu vào mail nahoa37@gmail.com được ko ạ. Nhận đc comment này mong bác gửi sớm cho cháu để cháu có thể hiểu hơn về Cậu của mình. Cháu cảm ơn bác ạ. 



Từ: Guest Guest
29/10/2014 11:59:22

Về cuốn sách của Ngô Thành Đồng, có người bán:


http://phomuaban.vn/index.php?mod=detail&cat=893&storeid=163141&id=761347&d=141419409 5&mt=0



Từ: Guest Nguyễn Hiến Chương
29/07/2013 11:13:17

Em cảm ơn tấm lòng của bác KhanhT. 


Hiện em vẫn chờ nhận được cuốn sách...


Mong bác giúp em. Chân thành cảm ơn bác KhanhT


Chúc bác thật nhiều sức khỏe và niềm vui 


 



Từ: Guest bshoangthai
07/03/2013 23:29:01

bshoangthai@gmail.com xin duoc doc tac pham cua ngo thanh dong,tac gia khanhT co the gui cho minh duoc khong?


 



Từ: Guest bshoangthai
07/03/2013 23:26:34

nếu đề tài của Ngô thành Đồng là đúng thì các lý thuyết cơ bản có phải thay đổi không?và cái chết của ngô thành đồng có liên hệ gì với đề tài này của anh không?




Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 563 9482
387 2824
Hóa 882 9765
Luật 721 11647
Toán 66 376
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 197 1189
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 306
NgocBQ 130
ThaoDP 108
CucNT 123
CoDM 88
PhongPT 73
HaiNV 93
LiTM 85
MinhCK 70

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 7169
NghiPH 3219
LiTM 1879
HaiNV 1853
KhanhT 1743
CucNT 1718
TungDX 1565
ThanhLK 1545
VanNH 1441
ThoaNP 1257
s