KGU Poetry
KGU Tạo bài viết  
Chọn
Mục: Thơ >> VanNH
Chủ nhật 22 Tháng mười. 2017

ANH CHẲNG CÓ GÌ, NGOÀI MỘT TRÁI TIM ĐAU




Tác giả: Meomun

ANH CHẲNG CÓ GÌ, NGOÀI MỘT TRÁI TIM ĐAU                

(In memory of our teacher


Anh vẫn biết cuộc đời như dâu bể

Đến và đi - chẳng hẹn trước bao giờ

Cả cái chết cũng chỉ là nhà ga chuyển tiếp

Chờ kiếp luân hồi trong vạn nẻo thời gian…

Có một ngày trong ánh nắng chói chang

Em đã đến khi anh chẳng còn gì để đợi

Nụ cười  em làm anh quên đường xa diệu vợi

Khi anh chẳng có gì, ngoài một trái tim đau

Anh cứ ngỡ rồi sẽ có ngày mình được thiếp đi trên thảm cỏ vàng

Bỏ lại trần gian mọi buồn vui và cả những giấc mơ

Giấc mơ về ngôi nhà có giàn hoa giấy tím

Có ông bà già sáng sáng tay trong tay ngồi sưởi nắng

Chẳng mong gì hơn là có những ngày cuối đời bình lặng

Nào biết em đánh đu vào nỗi cô đơn anh

Nỗi cô đơn vốn đã mỏng manh như tơ nhện

Còn trái tim anh, trái tim mong manh đã vỡ  

Trước giấc ngủ trăm năm, anh hoang mang và trằn trọc

Giữa những người thân, bạn bè đang than khóc

Em lạnh lùng đốt cho anh nén nhang tiễn biệt

Nén nhang thắp mấy lần, cháy lên rồi lại tắt

Em,

Đến bây giờ anh mới hiểu

Có những  học phí phải trả bằng cái chết

Còn anh, anh chẳng còn gì để buồn vui hay trách móc

Hãy để cho anh ngủ yên,

Dù nuối tiếc trần gian này nhưng anh chẳng ước giá mình sống dậy

Để không thấy nửa khuất của khuôn mặt đã có lúc anh yêu thương tin cậy

Để trong giấc ngủ trăm năm vẫn mơ về giàn hoa giấy

Bởi trái tim anh chẳng thể vỡ thêm lẩn nữa

Nào có ai được chết hai lần…

2014

 

 


 


Người post: VanNH

Ngày đăng: 22-10-2017 13:01






Xem 1 - 10 của tổng số 34 Comments


Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Từ: Meomun
11/11/2017 19:45:22

@Chị PThoa và các anh chị! MM xin lỗi vì đã bỏ bớt nội dung riêng tư trong cái còm trước. 


Thôi thì sắp tới MM sẽ có bài thật vui, xin hứa với Bác Trưởng và các anh các chị, hihi!  



Từ: Meomun
10/11/2017 19:46:56

 


 


@ Chị PH Thoa, bạn Tam: Cám ơn chị và bạn đã chia sẻ, ai cũng đúng, cũng có lý. Thầy giáo của bọn em chắc đã yên lòng nơi cõi Phật và không giận học trò. Thầy từ chiến trường trở về với những vết thương. Thầy học đại học khoa tiếng Nga và  giảng dạy ở ĐHNN Hà nội. Sau 1975 sinh viên ở miền Nam cũng được đi du học. Ai học tiếng Nga thì học tại SG, còn các ngoại ngữ khác thì ra Thanh Xuân.  Thầy và một số thầy cô khác được điều động vào Nam và dạy bọn em. Thầy rất trầm tính, có vẻ khắc khổ. Bọn em chỉ biết "tiểu sử" của thầy qua các thầy cô khác. 




Khi lứa học trò như em chớm đến tuổi gìà thì ...bắt chước anh Tự Sướng mở 1 cái website, có ưu tiên kết nạp 2 thầy làm thành viên. Thế mà đã hơn 10 năm rồi. Thầy cũng giống các "kẻ sĩ Bắc Hà" ở vốn sống, kiến thức xã hội sâu sắc và "trình" viết rất đáng nể nên Website của bọn em lúc nào cũng đông khách...  

 


 


 



Từ: ThoaNP
09/11/2017 23:20:02

 


@Guest Tam: Tôi thấy tựa bài rất hay và hợp với nội dung bài thơ (và câu chuyện sau nó) "Anh chẳng gì, ngoài một trái tim đau". Trái tim anh đã đau, và anh cô đơn từ trước khi em đến. Em dường như cũng đã biết trước điều đó. Nhưng em vẫn đến, ... và đánh đu vào nỗi cô đơn anh.


 


 



Từ: Guest Tam
09/11/2017 12:45:12

 Anh chẳng CÒN gì, chỉ có trái tim đau. Hay là " Anh chẳng CÓ gì, chỉ có trái tim đau?" Tôi thích "còn" hơn là "có". Bởi vì trai tim đó đã trải qua niềm vui, nỗi đau , te tua roi nên chỉ còn lại trái tim, mà lại là trái tim đau, chẳng cần cho ai nữa.



Từ: Meomun
03/11/2017 21:50:10

 


@WF và các Guest: Cám ơn các bạn đã chia sẻ với MM về bài thơ buồn này.   


 


 



Từ: Guest ND
03/11/2017 15:24:25

4 câu đầu rất sâu sắc, có tính "Thiền". 



Từ: Meomun
01/11/2017 21:50:34

 


@WF: MM đồng ý với nhận định của bác về LQV. Từ thưở 15-17 tuổi, dường như đã có một người đàn ông trưởng thành trong tư duy của một cậu bé. LQV đã trăn trở, đã nghĩ suy và đã thấy một thực trạng xã hội như nó có, chứ không phải là những gì được màu mè và "lên gân". LQV  đa tài, vẽ được, viết thơ, viết truyện ngắn, viết kịch...và ông thành danh với kịch, nhưng thơ của ông mới thật là con người ông, trí tuệ, tình cảm của ông. 


Một vài đoạn trích thơ LQV về "thời đại ông đã sống":


"...Thành phố thời anh 17 tuổi 


Viển vông cay đắng u buồn. 

Đêm nay đi cùng em 
Những nén hương thắp dọc bờ Tam Bạc 
Đã bao mùa nước trôi bao người chết 
Thời gian như bà điên ngoài chợ Sắt 
Tóc trắng ôm hoa te tái mỉm cười 
Đám người bán máu xanh gầy 
Co ro chờ ngoài bệnh viện 
Những sự thật buồn cười mà khủng khiếp. 
Em tới làm gì, có phải đúng em không? 
Cảng đã rộng thêm những tàu mới những manh buồm. 
Con còng gió đã về với biển 
Hàng dương xanh loá mắt 
Chiếc dù mở đến mênh mông 
Màu da nâu lấp loáng không trung 
Vầng trán bàng hoàng xa thẳm 
Bỏ phường phố bỏ dòng sông anh tìm đến biển 
Dù muộn mằn dù tê dại bàn chân 
Trước mắt ta là khoảng vô cùng 
Mặt trời như cốc rượu nhớ mong 
Ta gửi lại muôn đời trên mỏm đá. 

Có lẽ nào em lìa anh lần nữa? 

Tàu chạy ngược chiều đêm, em thiếp ngủ 
Bánh sắt ầm ầm bão lốc lao đi 

Tàu lửa bay vụt sáng cánh đồng khuya 
Đất quằn quại, đá nghiến răng vỡ nát 
Đường ray bỏng rung lên đau đớn 

Nhưng con tàu đang chạy tới một vầng trăng."



Từ: Guest William Faulkner
01/11/2017 20:08:03



Cô đơn là bản chất của con người, cô đơn một mình hay cô đơn giữa mọi người cũng thế mà thôi, biết vậy thì lòng nhẹ nhõm. Con người có lúc thích hòa nhập, có lúc thích tự cân bằng. Cuộc đời mà mình sống là do mình lựa chọn, không tại ai cả...


Vũ sâu sắc và cháy bỏng, có ai như thế đâu, nên rất cô đơn.




Từ: ThoaNP
31/10/2017 22:12:21

 


 


 


@MM: Chị thích đoạn thơ LQV mà em trích quá. Nó nói thật đúng tâm tư của chính chị trong nhiều hoàn cảnh, nhất là khi tuổi còn trẻ (giờ già rồi thì chai sạn, cho dẫu có ở một mình cũng chẳng thấy cô đơn nữa).


Thích quá nên chị phải vào Google tra cả bài. Nhưng đoạn em trích là đoạn chị thấy hay nhất.


Post lên cho bà con nào chưa biết như tớ thì đọc nhé.


Mấy đoạn thơ


Lưu Quang Vũ


(Tặng Q.) 

Mùa vải thiều đã hết 
Mùa nhãn còn chưa sang 
Tôi đi những vùng nắng hạn chang chang 
Những ngả đường nhiều mưa tháng bảy 
Bùn lầy 
         bóng tối 
Đêm nay 
Thị xã ướt đầm cỏ lạ 
Những trái dâu da trên thềm không ai nhặt 
Như những trẻ con bị bỏ rơi lăn lóc 
Đêm nay, tôi chẳng biết lối về 
Phía nào cũng hàng rào trước mặt 
Thế giới có bao nhiêu tường vách 
Ngăn cản con người đến với nhau. 
Sao tôi lại muốn em tin 
Khi chính tôi cũng chẳng tin ai cả 
Tôi là đứa con cô đơn ngay khi ngồi cạnh mẹ 
Thằng bé lẻ loi giữa lớp học ồn ào 
Bàn chân hồ nghi giữa đường phố xôn xao 
Giữa sự thông minh của đông vui bè bạn 
Vứt sách xuống gầm bàn đi ra mặt trận 
Tôi là người lính cô đơn ở giữa trung đoàn 
Bao lâu rồi vẫn chỉ có thế thôi 
Nỗi cô đơn hoàn toàn cô đơn khủng khiếp 
Trước và sau trong và ngoài cuộc đời và trang sách… 

Tôi gục xuống tay em 
Trong cái đêm lặng lẽ này 
Giữa run rẩy những hàng cây 
Giữa bóng tối và gập ghềnh bãi đá 
Em mang gì cho tôi? 
Một bao thuốc lá 
Một bài thơ về nước Ả-rập bại trận 
Một bức tranh cổ xưa trong viện bảo tàng 

Nếu bây giờ đang mùa hè 
Tôi sẽ vào rừng đan cho em chiếc mũ mềm bằng cói 
Nếu quên mình không còn ít tuổi 
Tôi sẽ hái cho em chùm hoa xoan tây 
Nhưng em ơi đây chỉ có cỏ may 
Lòng tôi trắng mà mùa thu gió độc 

Em sập cửa lại rồi 
Tôi đã nhận bao cái tát 
Của đời của bạn thân 
Em sập cửa lại rồi 
Tôi còn gì mà đau khổ nữa 
Chỉ biết tự mỉm cười: 
“Chuyện như trong tiểu thuyết” 
Nhưng giờ đây, một mình 
Như kẻ yếu hèn, tôi bỗng khóc 
Ngoài kia sông Hồng mênh mông nước xiết 
Những cánh đồng nằm trong lũ lụt 
Những xóm làng tan hoang 
Những người chết đuối 
Những đê cao tưởng không gì phá nổi 
Bây giờ tan vỡ trong đêm. 

Tôi còn gì mà đau khổ nữa em?



Hải Hưng - Quảng Bình mùa lụt lớn, 1971 


 


 


 


 


 


 


 



Từ: Meomun
31/10/2017 20:35:09

 


 


@WF: Cám ơn bác đã chia sẻ, MM hân hạnh được hầu chuyện bác.


MM hoàn toàn đồng ý với bác, cái "đau" hay "trống rỗng" có tính physical (thể chất) thì chủ yếu được nói đến trong ...văn học hiện thực phê phán, hihi. 


Chắc bác cũng đồng ý với MM là sự cô đơn nó muôn hình vạn trạng. MM rất tâm đắc với những câu thơ của Lưu Quang Vũ:


"Sao tôi lại muốn em tin
Khi chính tôi cũng chẳng tin ai cả
Tôi là đứa con cô đơn ngay khi ngồi cạnh mẹ
Thằng bé lẻ loi giữa lớp học ồn ào
Bàn chân hồ nghi giữa đường phố xôn xao
Giữa sự thông minh của đông vui bè bạn
Vứt sách xuống gầm bàn đi ra mặt trận
Tôi là người lính cô đơn ở giữa trung đoàn
Bao lâu rồi vẫn chỉ có thế thôi
Nỗi cô đơn hoàn toàn nỗi cô đơn khủng khiếp


Trước và sau trong và nngoài cuộc đời và trang sách..." 


 


 


 


 




Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 545 9355
379 2794
Hóa 812 9514
Luật 716 11576
Toán 63 370
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 196 1191
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 305
NgocBQ 119
CucNT 119
ThaoDP 96
CoDM 86
HaiNV 95
LiTM 84
PhongPT 70
MinhCK 69

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 6564
NghiPH 3218
LiTM 1875
HaiNV 1853
CucNT 1696
KhanhT 1658
TungDX 1567
ThanhLK 1546
VanNH 1395
HuyenBT 1204
s