KGU News >>Người KGU >>Chúng ta
KGU Tạo bài viết  
Thứ tư 11 Tháng mười hai. 2013

KHI DÂN “CÃI CỌ” NGHE GIẢNG VỀ VẬT LÝ HẠT NHÂN HIỆN ĐẠI…




Tác giả: Meomun

 (Với lòng ngưỡng mộ chân thành từ một người thuộc lớp đàn em đến các anh chị khoa Lý KGU)

Tháng trước, mình có đọc trên web KGU bài thơ “Bạch Dương”, tác giả là một nhà vật lý, đồng nghiệp của giáo sư Đào Tiến Khoa. Sau khi post lên, bài thơ nhanh chóng nhận được sự đồng cảm của nhiều người KGU. Mọi người bình luận rôm rả và câu chuyện đi đến nhận định những nhà vật lý là những người đa cảm và giàu tâm hồn nhất.  Nữ Đại sứ Huyền thì trích dẫn để khẳng định vật lý là môn khoa học tự nhiên lãng mạn nhất trong các môn khoa học cơ bản, cái nhìn của vật lý là cái nhìn chính xác nhưng đôi mắt của vật lý là đôi mắt thi vị và lãng mạn…

 

Suy ra từ người KGU thì cũng thấy quá đúng. Tuy các nhà vật lý lúc nào cũng luôn bận rộn, nhưng dấu ấn về trí tuệ, sự bay bổng và lãng mạn của họ trên văn đàn KGU góp phần đáng kể để trang web KGU có gì đó đặc biệt với bạn bè.  Người KGU vẫn nhớ những bài thơ tình của giáo sư Mai Xuân Lý xốn xang một thời trai trẻ với “lá Klion xanh xanh”, với biển không còn màu xanh khi vắng bóng “em”. Rồi những câu thơ như dòng phù sa lặng lẽ mà sâu nặng bồi đắp bến bờ của “Đệ Nhất Lục Bát” Đỗ Khắc Tuấn, những câu thơ rất trẻ trung, yêu đời “lao xao cuộc sống” của anh Dương Mạnh Cơ. Anh Đặng Thanh Lương bâng khuâng “thời gian” với những “cảm nhận đầu đời” về tháng ngày trong trẻo đã qua với những “Bé”, những “Mây” và cả khoảng lặng xao xuyến “Helsinki những ngày nắng ấm” và trong những ngày thảm họa hạt nhân Nhật Bản vẫn lung linh hình ảnh “một loài hoa dại” vươn lên trong nắng xuân... Những hồi ức sinh động về “cái thuở ban đầu lưu luyến”, hay là “chuyện tình Kommunalnik” của anh Trần Quý Huy, mà anh chị em vẫn quen gọi thân mật là anh Khửu, tiếc là anh dạo này núp hơi kỹ. Còn một trong hai tác giả của “những vần thơ tình ngô ngọng thời sinh viên” cũng là dân vật lý chính gốc - giáo sư Nguyễn Hoàng Lương, một người nhìn có vẻ rất khô khan và nghiêm khắc.  Xuất hiện có một chút xíu từ thuở hồng hoang mới lập web là chị Nguyễn Quê Hương, cô gái hiếm hoi trong làng toán lý, nhưng bài viết của chị về bạn bè cùng khóa, với văn phong đặc biệt mà chắc chắn chị được thừa hưởng từ người cha, nhà văn Nguyễn Thành Long làm mình nhớ mãi, rất mong được tiếp tục đọc những dòng viết của chị.  Mình rất ấn tượng với những bài viết rất giàu thông tin và đáng suy ngẫm nhưng không kém duyên dáng và cả hài hước của anh Phan Thanh Diện, chuyên gia Liên Xô học- Nga học của KGU, của một người đọc nhiều biết rộng như anh Ngô Văn Mơ (Văn)- dân Vật lý KGU duy nhất mà mình được hân hạnh "quen biết" từ thuở mình còn là sinh viên, rồi giáo sư Đào Tiến Khoa, anh Phạm Văn Hoài với bài viết về VL76 với chân dung rõ nét của từng người trong khóa, tóc dài, quần loe, chịu chơi mà học giỏi, tài hoa. Tất cả họ đều là dân vật lý KGU mình đấy thôi! Họ tài hoa quá, làm đôi khi mình cũng ước ao, giá mà mình có chút xíu tố chất của họ. Nhưng chỉ “đôi khi” thôi, vì nếu có được trí thông minh như họ thì mình cũng chẳng dám dấn thân và hy sinh cho khoa học được như họ!  Thời phổ thông, chả hiểu sao mà càng học lên thì mình lại rơi vào chuyển động "dốt dần đều" với các môn tự nhiên, nên vật lý cũng là nỗi ám ảnh của mình vào cuối cấp Ba. Vì thế, những ai giỏi  toán, giỏi Lý cũng gợi cho mình một cái gì đó bí ẩn và sự khâm phục.

 

Đêm hôm trước, chừng 2 h sáng mình lên mạng thấy email của chị Phương Thoa thông báo về seminar của giáo sư Đào Tiến Khoa,được tổ chức vào 8 h sáng hôm sau ở Đại Học Sư Phạm TP HCM, chủ đề về “Origins of elements”. Lúc đầu, mình lơ đãng vì thấy nó quá xa lạ với sở thích cá nhân, có nghe cũng chả hiểu gì mà cũng chẳng cần thiết cho cái cần câu cơm- nghề nghiệp của mình. Nhưng rồi mình chợt nghĩ hay là cứ thử nghe xem, lại có dịp được chiêm ngưỡng “nhân tài Đất Việt” tận mắt nữa!

 

Thế là sáng sớm hôm sau, mình lấy can đảm đến hội trường Đại Học Sư Phạm, nơi GS Khoa sẽ có buổi seminar. Hiểu nỗi “sượng sùng” của người ngoại đạo như mình trong một seminar chuyên ngành, GS trấn an: “Yên tâm đi, chắc em hiểu được 50%!!! Mà tới chỗ nào không hiểu hay không muốn nghe nữa thì cứ việc ra về! Đây không hẳn là một seminar, mà là một buổi gặp gỡ thân mật với các sinh viên, nghiên cứu sinh thôi!”

Mình mang theo cái e dè của người ngoại đạo bước vào hội trường. Xung quanh mình toàn là các bạn trẻ, rất trẻ, thế mà nhiều bạn đang là nghiên cứu sinh. Một tình cờ thú vị là mình gặp lại bạn cũ, PGS- TSKH Lê Văn Hoàng, là người tổ chức seminar này. Bạn Hoàng người Huế, nói năng vẫn duyên dáng, nhỏ nhẹ, rất Huế như ngày xưa, ngày mà bọn mình “lác cả mắt” khi được học cùng với một người vừa đi thi Olympic vật lý ở Bulgary về. Hơi xấu hổ là mình phải hỏi nhỏ anh Khoa là “ai thế, em nhìn thấy quen quen”, còn bạn thì đọc rõ cả họ tên mình, đúng là trí nhớ của nhà vật lý!  GS Khoa nhìn quanh và hỏi mình: “- Chị Thoa có đến không? Có khi “bà ấy” chỉ gửi mail thông báo thôi chứ chẳng tới đâu nhỉ!”  

 

Chắc tại anh Khoa nhắc quá nên bài giảng bắt đầu được một lúc thì thấy chị Thoa đi vào. Từ trên bục giảng, mình thấy anh Khoa cười rạng rỡ. Rồi trong bài giảng, thỉnh thoảng anh Khoa lại chêm vào vài câu trêu chị Thoa, kiểu như: “- Cái này chắc bà Thoa biết rõ” ,  hay là “phải thế không chị Thoa?”, làm sinh viên hết thảy quay đầu lại nhìn xuống bàn cuối, nơi chị Thoa đang ngồi nghe chăm chú như một sinh viên.

Hóa ra bài giảng của GS Khoa không chỉ về “origins of elements” như trong email thông báo, mà còn về lịch sử vật lý hạt nhân hiện đại, phần này thì mình hiểu gần hết (!!!) vì tóm tắt về tiểu sử của các nhà bác học từ thời Pitagor, Galie, Copecnic… cho đến một số nhà vật lý hạt nhân hiện đại, nhưng đến phần các học thuyết của họ thì mình mải mê xem ảnh và…thử kiểm tra lại trình độ tiếng Anh của mình, vì bản trình bày Powerpoint cũng bằng tiếng Anh. Buồn cười, mình thấy có cụm từ như “the heart of the matter”, chắc chắn dân học luật như mình chỉ biết “matter” là “vấn đề”, nhưng đến khi anh Khoa giảng (bằng tiếng Việt và nhiều khi chen lẫn tiếng Anh vì nhiều thuật ngữ khó tìm ra từ tương ứng bằng tiếng Việt) thì mình mới hiểu “matter” còn có nghĩa là “vật chất”, và “the heart” không chỉ có nghĩa là “trái tim” mà còn có nghĩa là “trung tâm”, hihi.

 

Mình cũng thích phần về lịch sử tạo thành vũ trụ và nguồn gốc các nguyên tố, vì GS Khoa giảng rất sinh động và cuốn hút.  GS sử dụng hình ảnh minh họa và tóm tắt các ý chính rất rõ ràng, nên các bạn trẻ rất chăm chú lắng nghe và có vẻ hiểu bài, mình đoán thế. Thỉnh thoảng GS ngừng lời, hỏi xem có ai biết khái niệm này chưa, nghe đến cái tên này chưa! Đến “Hubble” thì mình cũng hòa theo tiếng “có ạ” của vài bạn sinh viên, vì mình cũng biết được “Hubble telescope” là mang tên một nhà vật lý học người Mỹ, hihi! Có lúc GS cũng hơi thất vọng khi thấy các bạn trẻ lắc đầu, GS quay sang trách nhẹ TS Hoàng “Cái này phải hỏi thầy Hoàng tại sao thôi!” Còn mình, mình bị cuốn hút vào những hình ảnh minh họa thật đẹp về những red-giants, super-giant, “Supernova” và “Crap Supernova” với đủ màu sắc được ghi nhận qua những ống kính viễn vọng hiện đại nhất. Mình mơ màng nghĩ tới những ngôi sao khổng lồ khi kết thúc vòng đời của mình thì tạo ra những vụ nổ supernova mà đến khi ở trái đất nhìn thấy được qua những ống kính viễn vọng thì quá trình đó đã xảy ra trước đó cả ngàn năm.

(ảnh trên slide về "Crab Supernova", có hình con cua thật!)

Cả khi “chết” đi rồi, sau tiếng nổ “bùng” kéo dài hàng bao nhiêu năm thì những siêu sao mới đó lại bắt đầu một quá trình mới, một quá trình tái tạo năng lượng, bởi vật chất không ngừng chuyển động, như lời GS Khoa nói. Đang nghe GS Khoa giảng, mình lại nhớ đến câu thơ của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm “trong tiếng thở của thời gian rất khẽ” và tự hỏi không biết nhà thơ có được nghe giảng về khái niệm tương đối và tuyệt đối của không gian-thời gian trong vật lý hiện đại không!!! Mình ấn tượng đoạn GS Khoa kể về cô thực tập sinh Jocelyn Bell và phát hiện của cô về “pulsar” (mà mình hiểu một cách văn vẻ là “mạch đập của ngôi sao”, chả biết đúng không), nhưng cuối cùng người đoạt giải thưởng Nobel năm 1974 không phải là cô ấy, mà là người thầy của cô. Sự kiện đó cũng đã làm dấy lên những ý kiến phản đối trong giới chuyên môn lúc bấy giờ về sự bất công và phân biệt đối xử. Còn GS Khoa cũng hài hước: “- Thì sinh viên mới là người ngồi gặm bánh mì, uống Cola-cola dài dài để theo dõi thí nghiệm chứ ông thầy thì chỉ lâu lâu đến xem qua tình hình thế nào thôi!” khiến sinh viên đang nghe đều cười rộ lên vui vẻ.

 

GS cũng chia sẻ về những đam mê, những khao khát của người làm công tác khoa học trong chặng đường gian khổ kiếm tìm lời giải liên quan đến bản chất của những hiện tượng, những hy sinh và niềm hạnh phúc khi thành công, dù chỉ là ban đầu và trước mắt chúng ta, điều chưa biết thì mênh mông còn điều đã biết luôn hữu hạn. Qua trao đổi của GS với TS Hoàng lúc chưa bắt đầu hội thảo, mình biết là GS đã có được 1 học trò “ruột” rất có năng lực là em Lộc, người được xem như sẽ tiếp bước con đường của GS. Hàng năm, ngoài công việc chính ở Viện Năng Lượng Nguyên Tử, GS còn tham gia công tác giảng dạy, đào tạo, hướng dẫn nghiên cứu sinh. Mình cũng hiểu sơ qua về những khó khăn, những ưu tư của các thầy trong việc đào tạo thế hệ kế thừa ở môi trường Việt Nam, nhất là ở những môn khoa học cơ bản.

Mình dự kiến chỉ ngồi nghe bài giảng của GS Khoa đến chừng 9.30 thì quay về công ty để làm việc, nhưng mình cũng như các sinh viên, cũng quên luôn khái niệm thời gian (mà vừa được nghe thầy giảng qua) để ngồi nghe đến gần hết buổi sáng một cách hào hứng. Qua bài giảng, mình cũng cảm thấy là các nhà vật lý từ ngàn xưa quả thật đã rất lãng mạn với những giấc mơ chinh phục các vì sao, chinh phục vũ trụ. Là một người KGU, mình rất tự hào khi nghe TS Hoàng giới thiệu về KGU-Moldova là nơi đã đào tạo GS Đào Tiến Khoa, một chuyên gia về vật lý hạt nhân hàng đầu và nhiều nhà vật lý có tên tuổi như GS Mai Xuân Lý, PGS Hoàng Dũng, Nguyễn Mạnh Đức…

 

Kết thúc seminar, mình “báo cáo” với GS Khoa là mình hiểu được 50%, nhưng là 50% của phần giới thiệu tóm tắt về các nhà bác học từ cổ chí kim thôi! Cám ơn GS Khoa!

 

(Chị Thoa:- Cho mình xin soft copy bài trình bày của Khoa nhé!)


Người post: VanNH

Ngày đăng: 11-12-2013 13:01






Xem 31 - 40 của tổng số 85 Comments



Từ: ThanhLK
17/12/2013 01:28:41

@MM: nghe câu chuyện của em về vợ các nhà văn, chị muốn chép cho em “dị bản vui” nhái thơ của Xuân Quỳnh để VLC nhé: “Chỉ có chồng mới hiểu/ Vợ khôn ngoan nhường nào/Chỉ có vợ không biết/ Chồng đi đâu về đâu/ Nhớ ngày xưa gặp nhau/ Em thẹn thùng không nói/ mà giờ đây gần nhau/ Suốt ngày em xỉa xói…”. Vậy mà các đức ông chồng vẫn làm thơ được mới giỏi chứ ! Hì hì



Từ: Guest Ngọc Tâm
16/12/2013 07:11:47

Mèo mun ơi!
Lúc chị gửi com thì chưa thấy com của Khoa thật mà.
Thế là cái vụ 'tranh còm" này của Khoa làm mình mất hẳn cả chục tuổi.



Từ: Meomun
15/12/2013 22:16:39

@Chị Bích Chi: Ui, lâu lắm mới gặp chị. Em không add tên trên emailKGU nên không theo dõi được những cây chuyện qua email của mọi người. Nghe nói có những người rất chăm xuất hiện trên email nhưng em chưa từng thấy trên web. Thực ra bài viết của em không có tham vọng liệt kê hết các anh chị khoa Lý tài hoa, điều đó quá sức em, vì em cũng biết các anh chị không được nhiều. Nhưng anh Lê Quang Tiến thì em biết, giống  như anh Diện (Chỉ Biết Cười Trừ), anh Tiến là dân toán chính gốc, đã từng đi thi Olympic Toán (sau này còn có em Phan Phương Đạt khóa đầu những năm 90). Vì thế em vẫn chưa quen "liệt kê" anh Tiến vào khoa Lý. Có lần em kể tên anh Diện là dân khoa toán (vì em luôn nghĩ thế), làm anh ấy phải chỉnh lại đấy! Em vẫn nhớ anh Tiến có tài hài hước như thế nào qua bài viết "Lớp VL81 của tôi" của chị Quê Hương.


 


@Anh Khoa: Anh Khoa không cần phải "ngại ngùng" khi bị MM viết bài PR người khoa Lý đâu, hihi vì em có nói gì quá đâu nhỉ. Em mong có dịp viết về các anh chị Chai Lọ, Ong Bướm, rồi khoa Toán...nhưng mà phải chờ nạp năng lượng, GS ạ, với lại sợ mọi người đọc bài của mình 1 kiểu thì sẽ chán mất thôi. PS: Chúc anh có lecture ở HN đại thành công nhé!         


 


@Chị Ngọc Tâm: Còm của chị là số 52 chứ, tức là 25 tuổi! Ước gì em cũng trở lại tuổi đó! Chị biết không, còn em, nếu nghe bạn nào đó gọi em bằng cả tên lót hay là chỉ gọi tên V, là em đoán được chắc chắn là bạn từ hồi nào.Em và mọi người chưa có dịp đọc thơ chị, nên chưa dám bình luận, nhưng thơ anh Lý (dù ít) thì chắc chắn là không dở, hihi. Em biết những người thực sự viết "được" thì rất ngại nghe khen. Giống như chuyện ông nhà văn mà em mới kể hôm qua, ông ấy là một nhà văn có tên tuổi. Nhưng có lẽ họ biết mình ở chỗ nào, họ không bằng lòng với mình, thế mới có mục tiêu ở phía trước để vươn tới. Có lẽ thế nên ông ấy mới mượn ý của Lưu Quang Vũ mà nói, có gì đó chua xót và hờn dỗi: - Điều tôi viết chẳng cần cho ai cả! Em nghĩ các nhà khoa học chân chính cũng thế thôi, trước mắt họ cũng là những chân trời xa cần chinh phục, tuy nhiều lúc họ thấy làm khoa học cũng là chọn con đường khổ hạnh, và biết đâu họ cũng có lúc dỗi hờn như thế: Điều tôi biết chả cần cho ai cả!


Chúc mọi người một tuần mới tràn đầy năng lượng nhé! (hihi câu này lại nghe có "mùi" vật lý)    


    



Từ: Guest Ngọc Tâm
15/12/2013 21:18:54

@ Ôi, may ra mình được làm cái còm 51 để được trở lại 15 tuổi, như kiểu khôn của ThanhLk.
@MeoMun à, chị rất thích thú khi em rất tinh ý, nhạy cảm gọi chị là Ngọc Tâm.
Cái gì làm chị thấy em gần gũi thế nhỉ? Chị cũng ko giải thích nổi.
Hồi xưa, nghe anh ấy kể về anh Tuấn, chị Lý. Còn cho chị xem thơ anh Tuấn viết về thời SV mơ mộng, thích người con gái, mà chỉ dám liếc nhìn sang. Chị cũng "tức cảnh" , viết nối lời anh Tuấn. Vậy mà PQ chị ko dám gửi vào trang KGU . Chắc vì thấy thơ phu nhân mình dở quá?
Ngay thơ của anh ấy, anh ấy cũng dấu nhẹm. Chẳng hiểu KGU lôi cuốn thế nào, anh ấy mới đưa lên và ơn trời, vớ đúng MeoMun bình. Sau ngòi bút của em, anh chị thấy thơ mình" bỗng trở nên hay quá". Ngẩn ngơ ko hiểu có phải thơ mình nữa hay không. <3
@ Chị Chi ơi,
Ngài Đại Tá của chị dạo này đâu rồi hả chị?
Hồi xưa, em thấy anh ấy là fan hâm mộ trang KGU lắm cơ mà? Anh ấy là Hóa hay sao ấy chị nhỉ? Mà cũng mê thơ và hay thơ ra phết.
Thôi em phải out thôi không làm lạc đề của Mèo Mun. Chỉ vì thích cái tuổi 15 nên lại phải nhẩy vào chị ạ.



Từ: KhoaDT
15/12/2013 21:06:13

Chỉ vắng chợ KGU 2 ngày mà thấy nhiều ace còm bài viết của MM. Cám ơn mọi người đã "quá khen" dân VL chứ tôi nghĩ các ace Chai Lọ, Ong Bướm, Cãi Cọ, và đặc biệt là Tự Sướng đều là những người tài giỏi, không chỉ trong chuyên ngành của mình mà còn rất lãng mạn yêu đời trong văn học, thơ ca, nhạc họa và "kinh doanh"... hơn anh em Vờ Lờ bọn tôi nhiều lắm !


@Tổng Nghị và ace nào quan tâm đến lecture của Khoa thì xin mời đến cùng nghe với các sinh viên khoa Lý Trường ĐHSP Hà Nội trong tuần tới nhé. Sẽ cố gắng say sưa "phê" như hôm nọ ở Trường SP HCM.



Từ: Guest ChiNB
15/12/2013 20:45:57

MM mãi mới xuất đầu lộ diện và làm luôn một bài hết ý về Người KGU - về những nhà Vờ lờ KGU thông qua một buổi Seminar của GS KhoaDT. Phải công nhận các dân VL và Toán có nhiều đặc biệt, toàn những người thông minh, giỏi giang và có nhiều tài đặc biệt. MM quên không điểm thêm TienLQ FPT, nhà vật lý chuyển ngành luôn có những câu chuyện hài hước, thông minh gửi lên Mail Nguoikgu làm mọi người được những trận cười chảy nước mắt và thật vui vào những sáng thứ Hai đầu tuần (theo yêu cầu của Binh Kều). Ai bảo dân Vật lý là khô khan?


 



Từ: Meomun
15/12/2013 11:59:51

@Chị Ngọc Tâm: Em đọc thấy không đến mức "đáng sợ" như chị nghĩ  đâu chị ạ, hì hì. Chị cứ post lên cho mọi người đọc với! Nếu sợ phu quân chị chạy mất khỏi web mình thì chị nhớ chú thích ở dưới: - "Không phải thơ em đâu nhé", hihi.  


MM cũng xin gửi đến những nhà vật lý nữ tuy hiếm hoi nhưng đã tài thì thật là tài, lời chúc bình an và may mắn.  Gửi đến những người KGU chính gốc hết sức tài hoa, là phu nhân của những nhà vật lý chính gốc (tuy không phải là người KGU mà chỉ là đồng hương thứ 2 CCCP) đang miệt mài nhăn trán với những black hole, rồi những gì gì đó mà MM không thể hiểu nổi - mọi sự an lành và những ngày nghỉ tuyệt vời trong dịp Xmas sắp tới.



Từ: Guest Ngọc Tâm
14/12/2013 19:10:32

@ Anh, chị , em KGU thân mến!
Trước khi đi dạy học. Mình tự nhiên nghĩ đến bài thơ của một nhà thơ Ba Lan:
" Nikt nie ma wiecej ani mniej
Najwieksza sztuka w zyciu jest
Odnalezc sie w tym, co ma sie juz teraz
bo dopiero wtedy mozna dostac wiecej"

Tiếc là mình chưa chuyển sang dấu của tiếng BL.
Mình tạm dịch như thế này:


"Trời đã cho chẳng ai nhiều ai ít
Mỗi một người chỉ có bấy nhiêu thôi
Điều tuyệt nhất trong cuộc đời, có thật
Biết tìm ra đúng CÁI GIÁ CÓ TRONG TAY
Ta sẽ nhận được nhiều hơn cái đang có hôm nay."


Khám phá, đánh giá đúng  và biết trân trọng những cái mình đang có trong tay ngày hôm nay là cả một nghệ thuật và bằng cả trái tim. Ai cũng đều có cái hạnh phúc và may mắn ấy.
Tất cả các bạn , không chỉ có riêng VL, đều giỏi và đáng khâm phục.

Chúc tất cả bạn bè KGU một ngày như bao ngày: hạnh phúc bình dị, ước mơ nho nhỏ, thanh thản, ấm cúng bên bếp lửa gia đình.
 
@ThanhLK , Huyền, Mèo Mun à, post thơ chị  thì phu quân của chị sẽ chạy khỏi diễn đàn này mất.Vì vậy chị tặng bài thơ chị thích.
@ Thảo đừng phá ra cười Tâm nhé vì Tâm ko có tay nghề dịch thơ.



Từ: Meomun
14/12/2013 11:28:56

@Anh Nghị: Hôm đó không quay "phin" anh ạ, vì như giáo sư nói chỉ là buổi gặp gỡ, trao đổi với SV, NCS. Hôm đó mà quay "phin" thì GS lại phải đóng vest, cà vạt trịnh trọng chứ không thân mật, giản dị và gần gũi như vậy. Không khí sẽ lại giống như nhiều buổi báo cáo thuyết trình, diễn giả nói phát mệt nhưng đến phần Q&A là người nghe im thin thít, sẽ chả có nhiều câu hỏi của SV như hôm đó, hihi. À nếu anh Nghị muốn có soft copy của bài giảng, vui lòng liên hệ với chị Thoa nhé!


 


@Chị Ngọc Tâm và các phu nhân của các nhà khoa học KGU ơi: Đa số các chị cũng là các nhà khoa học (tuy không cùng lĩnh vực với các đấng phu quân) nên "nhiệm vụ" lại càng nặng nề, gấp đôi, gấp ba người bình thường.


Không có ý ám chỉ các nhà khoa học, nhưng cho em kể chuyện cuối tuần nghe cho vui nhé! Khi em hỏi một nhà văn: - Chị có đọc tác phẩm của anh không, chị có góp ý gì cho anh không? Ông ấy cười khơ khơ: -  Anh chẳng dại như thằng X (tên 1 nhà văn khác) đâu, cho vợ đọc văn mình để bây giờ mỗi lần xin tiền vợ, vợ đưa tiền nhưng đều lườm rách cả đuôi mắt:- Tôi chả hiểu sao có ai lại đọc nổi thơ văn của anh!!!  X tức quá bảo:- Thế sao hồi đó tôi đọc thơ tặng bà thì bà xúc động đến mức ngất, bây giờ lại..., đúng là đàn bà! Vợ X:- Thế ông tưởng tôi ngất thật à, tôi ngất nhưng hé hé mắt ra nhìn đấy chứ, ba cái thơ của ông mà ngất được thì người ta đã không cần chế ra thuốc tê thuốc mê!!!


Hihi cuối cùng ông nhà văn rút ra kết luận kiểu tự trào nhưng ngẫm ra cũng đung đúng:- Trong tình yêu, với phụ nữ phải có gì bí hiểm một tý! Chính vì thế, vợ anh không bao giờ đọc những gì anh viết, nên đêm khuya vẫn còn được bát mì tôm, được ly sữa nóng để viết, mà nhiều khi mình viết những điều chẳng cần cho ai cả...   


Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!



Từ: NghiPH
14/12/2013 08:46:00

Sau khi đọc bài của MM và các comment. tôi ước mong được nghe, được xem lại toàn bộ buổi thuyết giảng của GS Khoa.
MM, chị Thoa có quay được đoạn nào không? Có lẽ ở chỗ PGS. TSKH Lê Văn Hoàng có quay, có ghi lại buổi giảng này. Là chỗ quen biết, MM xin anh Hoàng để đưa lên web KGU ta đi!





Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 563 9482
387 2824
Hóa 882 9765
Luật 721 11647
Toán 66 376
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 197 1189
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 306
NgocBQ 130
ThaoDP 108
CucNT 123
CoDM 88
PhongPT 73
HaiNV 93
LiTM 85
MinhCK 70

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 7169
NghiPH 3219
LiTM 1879
HaiNV 1853
KhanhT 1743
CucNT 1718
TungDX 1565
ThanhLK 1545
VanNH 1441
ThoaNP 1257
s