KGU Tạo bài viết  
Thứ ba 04 Tháng một. 2011

Khối keo




Tác giả: BinhNH

Tôi không nhớ chính xác lắm về thời gian, nhưng hình như vào cuối năm 1972 , nghĩa là khi chúng tôi đang học  học kỳ 1 của năm thứ nhất đại học,  sau khi  trở về từ cuộc họp với Sứ quán tại Moscow, chú Dinh – Nghiên cứu sinh , đơn vị trưởng của Lưu học sinh của Việt nam ở Kishinhov  đã thông báo trên cuộc họp của toàn hội tại Dom Kulturu ( nằm giữa Ob. 3 và ob 4) là : ở Sứ quán đã nắm được thông tin là có 9 bạn nữ học hóa năm thứ nhất tại Kishinhov, nghịch ngơm, hay mất trật tự, hay đi học muộn, xem phim nhiều nhưng lại gắn bó như một khối keo, khó mà bảo được…

Nữ Hóa 77 năm thứ 5 Đại Học

Chắc chú Dinh khi ấy có ý muốn khuyên bảo chúng tôi nên chăm chỉ học hơn, giảm phần nghịch đi và tuy đã nêu ý kiến của Sứ quán để  răn đe chúng tôi, nhưng với giọng nói hiền hòa, nên dù chú Dinh đứng trên bục ở sân khấu của Club nói hẳn hoi, mà chúng tôi cũng không cảm thấy bị phê bình gì nặng lắm…Chỉ có bạn Nghiêm Xuân Minh , lớp trưởng phụ trách cả 17 bạn Việt nam , học khoa hóa năm thứ nhất  ( bao gồm 9 đứa con gái chúng tôi và 8 bạn nam. Nhớ là lớp chúng tôi không chỉ có 9 đứa con gái  như nhiều bạn nhầm tưởng mà có cả 8 bạn nam) là buồn thôi…Bạn ấy cũng như 7 bạn nam của Hóa 71-77 chỉ mong sao 9 bạn gái ít nghịch đi, chuyên tâm học hành để lớp Hóa năm thứ nhất đỡ bị nhắc nhở..

 Thế rồi từ đó cứ nhìn thấy 9 đưa bọn tôi là mọi người lại nhớ đến từ “ khối keo” ấy. Chẳng hiểu sao, các chú sứ quán hồi đó lại phát minh ra từ “ khối keo” để gắn cho bọn chúng tôi,, tên gọi ấy thật chính xác về mặt nghĩa bóng và đúng cả về nghĩa đen, chúng tôi học hóa mà. Cho đến tận bây giờ, khi 9 đứa bọn tôi đã lên U60,  mấy bạn đã lên chức bà…thế nhưng chúng tôi  vẫn “ chứng nào, tật ấy”….9 đứa vẫn là một khối keo.

Chúng tôi tốt nghiệp về nước năm 1977 , nên các bạn sang học những năm sau 1977 chắc không phải nghe SQ nhắc nhở như vậy nữa, và không rõ các đơn vị trưởng về sau có phải lo lắng nhiều với những loại sinh viên như 9 đứa bọn tôi không?

Chúng tôi đều sang Kishinhov năm 1971 sau khi đã được thi ĐH ở khối QR ( như bài viết rất hay của bạn ĐTLương “ Cái sọt đá và tấm áo len” ). bằng tàu liên vận , chuyến tàu đi ngày 27/7/1971 , cũng rất lạ, ngay trong những ngày trên tàu, ở Ierkut khám sức khỏe, qua Moscow , ở trường Lomonoxov , rồi lên tàu về Kishinhov, tất cả lũ con gái bọn tôi đã thấy thân quen. Không kể tôi và Trần Bình đã học với nhau cùng  lớp 10 ở trường phổ thông 3A, 7  bạn nữ còn lại cũng đều đã từng biết nhau hoặc từ lớp 1, lớp 2, không thì từ mẫu giáo rồi… nên khi gặp lại nhau ở KGU thân nhau thật dễ . Chả là cả 9 đứa con gái chúng tôi đều xuất thân từ các trường phổ thông  ở Hà nội mà… ( Câu chuyện chúng tôi đi tàu đã được Hoa  kể khá kỹ trong mục người KGU , bài “ Đi du học Liên xô bằng tàu hỏa”)

Ngay khi đến ga  Kishinhov chúng tôi được rất nhiều anh chị năm trên ra đón  và đưa về Ký túc xá. Đấy là các anh chị sang năm 1970 và tốt nghiệp năm 1976. Các anh chị dắt cả lũ lơ ngơ sang nhà ăn , nằm cạnh Câu lạc bộ để hướng dẫn cách lấy đồ ăn, cách thanh toán. Hồi ấy , chúng tôi thấy nhà ăn thật rộng , đèn rực sáng vì so với nước mình đang chiến tranh, điện thiếu…Chúng tôi được các anh chị dạy tỷ mỉ cách cầm dĩa, cầm thìa, cách ngồi ăn đàng hoàng , cách lấy thức ăn, cách trả tiền, cách nhai phải ngậm miệng…. Sao các anh chị chỉ sang trước  chúng tôi một năm và cũng vừa kết thúc khóa dự bị mà chu đáo quá vậy, cả lũ chúng tôi mắt tròn , mắt dẹt vừa nghe, vừa phục, vừa ăn …không nghỉ: cái gì cũng ngon: Maslo, Smentana, sup, kotlet… cho đến bánh mì … chúng tôi ăn sạch . Thế rồi chúng tôi về sống ở ký túc 3 đường Benderskaia.Lúc đầu mười tám người được phân học khoa hóa nên chia thành 2 lớp học dự bị tiếng Nga( có lẽ về số lượng người VN học một khoa ,cùng một năm thì lớp tôi là đông kỷ lục đấy).

Lớp Hóa dự bị tiếng Nga học cô Elena

 Một lớp học tiếng Nga thày Arcadi gồm 9 bạn, lớp kia cũng có 9 bạn học cô ELENA STEPANOVNA. Cách đây hơn 1 tháng Huyền Đại sứ của KGU báo tin Cô Elena đã mất, còn  thày Arcadi đang được lớp chúng tôi cùng các bạn học thày các khóa  gấp rút lên kế hoạch đón thày sang Việt nam, hy vọng đầu năm tới kế hoạch này được thực hiện). Những kỷ niệm thời dự bị của chúng tôi có rất nhiều : như đi học muộn vì mải ngủ, đi tham quan, rồi những kỷ niệm học tiếng Nga , những buổi đầu ở với các bạn người Nga hoặc người Môn…có những sự hiểu nhầm do ngôn ngữ còn bất đồng dẫn đến cãi nhau, mà đã cãi nhau thì dù có kém tiếng nga các bạn nữ hóa dự bị nhất quyết dùng mọi từ có thể thể hiện được để buộc bạn phải hiểu và “ phải “ chịu thua mình mới thội. Ấy thế mà chính những người bạn ấy, khi đã hiểu nhau, chơi thân và chiều bọn chúng tôi ra phết…(về những chuyện học tiếng Nga, Thanh lớp tôi  đã có bài “ Năm đầu tiên ở Kishinhov “ đăng ở mục người KGU kể một phần  về năm học dự bị của chúng tôi)

Lớp Hóa dự bị tiếng Nga học thày Arkadi 1971

 Cuối năm dự bị , số người học khoa hóa khóa  1971 có sự thay đổi : 2 bạn nữ Mai Hương và Huệ chuyển sang học khoa lý , chúng tôi đón nhận bạn  Vinh từ lớp dự bị khoa lý sang học hóa. Thế là từ năm 1972 , vào học năm thứ nhất lớp hóa 72-77 chính thức có 17 người , bao gồm 9 nữ : 2 Bình, Hoa , Hương, Lan , Phong, Thanh , Thục và Vinh. Nam có 8 bạn : Cường, Sinh Hoa, Hiến, Minh, Mậu, Sơn , Trự và Tuấn. 

 

Có thể nói một cách ngắn gọn :cách sống và tính tình của 9 đứa con gái chúng tôi là hình ảnh hoàn toàn ngược lại với 8 bạn nam. Bây giờ gặp lại các bạn nam vẫn lắc đầu “ chán nản” với khối keo này. Nhưng thực sự chúng tôi gặp “ may” suốt 6 năm học cùng lớp với 8 bạn nam lớp chúng tôi. Dù chúng tôi có nghịch đến đâu, gây phiền toái cho các bạn thế nào, các bạn ấy vẫn rất rộng lượng bỏ qua và giúp đỡ chúng tôi rất chân tình, như Thanh , Hoa, Lan, T.Bình đã kể và cả anh Cường cũng tâm sự lại trong “ Thư ngỏ của chú Cường” đăng trên mục người KGU ngày 22/11/10.

Lại nói tiếp chuyện khi chúng tôi kết thúc năm học  dự bị, theo truyền thống của Đơn vị Kishinhov ( Hồi đó toàn gọi tập thể sinh viên VN ở Trường ĐHTH Kishinhov là đơn vị , cứ như đơn vị bộ đội, có lẽ do nước mình còn chiến tranh), hàng năm đều tổ chức hội diễn văn nghệ cho toàn thể sinh viên VN nên  lớp nào cũng phải có tiết mục tham gia. Khóa chúng tôi sang năm 1971, có tới hơn 50 người học các khoa Toán, Lý , Hóa, Sinh vật, nên cũng không thể thiếu được. Thế là các lớp Sinh vật, Hóa , Lý đều say sưa chọn tiết mục, tập tành và tự may các loại trang phục , mà lại còn giữ bí mật về các tiết mục để còn thi đua cơ chứ . Điều này tôi và Trần Bình mãi sau mới biết …

Ngay năm học dự bị , chẳng hiểu sao, chúng tôi: Bình “ khàn” và Bình “ kều” đã bị “ mang tiếng” là lắm mồm, nên dù 9 đứa con gái chúng tôi rất thân nhau, vui vẻ trong mọi sinh hoạt, nhưng riêng đến khoản tập văn nghệ cho hội diễn thì 7 bạn kia đã thống nhất với nhau : Không cho 2 con Bình tham gia để còn giữ được bí mật, cho 2 con ấy biết thì hỏng bét. Thế là hai chúng tôi cứ ăn no, ngủ kỹ, rồi tối nào hai đứa cũng đi xem phim như bình thường mà không biết rằng 7 bạn kia đang bí mật tập rượt cho chương trình văn nghệ của lớp… Mãi đến hôm trước ngày hội diễn, Như Anh, học cùng khóa chúng tôi nhưng là dự bị vật lý ( sau này Như Anh đã chuyển đi Minsk học) thấy chúng tôi cứ nhởn nhơ , chẳng bận rộn gì bèn bảo: ngày mai hội diễn rồi, các ấy có muốn lên biểu diễn với tớ một tiết mục không? Hai Bình trả lời : chúng tớ chẳng biết gì đâu, biểu diễn thế nào? Cứ yên tâm, có tiết mục đây rồi, tấu hài nhé. Nghe thấy hài, hai Bình gật đầu liền. Đúng là điếc không sợ súng. Thế là tối đó, dưới sự hướng dẫn của Như Anh trong vòng một tiếng, chúng tôi đã có tiết mục “ 3 lính Mỹ”.

Hai Bình và Như Anh diễn hài năm 1972

Phải công nhận Như Anh là người đa tài : thơ giỏi, văn giỏi, tiếng Nga giỏi, và đặc biệt kể chuyện giỏi, khóa chúng tôi , tất cả các bạn nữ đều thích nghe Như Anh kể chuyện. nhưng Như Anh thích nhất là kể chuyện cho hai Bình nghe. Vì hai Bình có thể thức cả đêm nghe Như Anh kể ( xin lưu ý là 100% chuyện kể của Như Anh là chuyện bịa, nhưng rất hấp dẫn)đồng thời chịu khó làm các việc của Như Anh nhờ, cốt là không phải học, được nghe chuyện, xem Như Anh vẽ, hay được Như anh cắt may cho váy, áo…Ấy cho nên khi Như Anh nổi tiếng về Nhật ký tình yêu với Nguyễn văn Thạc, hai Bình cũng ít ngạc nhiên hơn người khác… Thế là Như anh sáng tác ra tấu hài về 3 lính Mỹ, Trần Bình làm lính bộ binh, Như Anh làm Hải quân còn tôi cao nhất thì làm Phi công Mỹ. Ngoài ra 5 Bình còn có tiết mục hát bài 5 ngón tay xinh… Nhưng tuyệt nhất là tiết mục Nghêu sò ốc hến của 7 bạn nữ lớp tôi : Thanh, Lan, Hoa , Phong, Thục, Hương và Vinh trong vai trò phục vụ hậu trường trong hội diễn năm 1974 khi chúng tôi học năm thứ 2,  đã thực sự gây ấn tượng với toàn thể sinh viên VN . Hội diễn của Hội sinh viên Việt nam hàng năm đã trở thành truyền thống và lần nào cũng rất vui và đặc sắc. Từ những năm trước khi chúng tôi sang cho đến các khóa tiếp theo , sau khi chúng tôi đã tốt nghiệp về nước các lần Hội diễn đều để lại những kỷ niệm khó phai mờ trong ký ức mọi người.

Sang năm thứ nhất Đại học, chúng tôi bắt đầu học chung với các bạn người Nga và Môn, cả các bạn gốc do thái nữa. ( Khoa Hóa chúng tôi năm ấy do có những 17 người Việt Nam nên không có thêm các bạn Đức hay Bun như các năm trước). Những ngày đầu nghe giảng , chúng tôi chỉ nghe và ghi được khoảng 50-60% lời giảng của giáo viên. Các bạn nam rất chăm chú và luôn đi sớm ngồi hàng đầu để nghe giảng, còn 9 đứa chúng tôi nào  ngủ dậy muộn, ăn sáng chậm…và một lý do rất lạ kỳ nữa là 9 đứa con gái chúng tôi thường xuyên  không biết giờ học nào học ở Auditoria  nào nên thường đến lớp chậm hơn, ngồi hàng sau… Đã thế lại hay nói chuyện nên luôn “ được” các bà giáo nghiêm khắc như bà Samus nhắc nhở.  

Tuy nhiên, rất nhanh chóng chúng tôi đã làm thân với các bạn cùng lớp, đặc biệt là hai bạn nữ do thái có tên Jana và Bella , hai bạn này học giỏi, vở sạch , chữ đẹp lại rất nhiệt tình nên chúng tôi đã mượn vở  về chép lại bài … thế là khắc phục được việc chưa chép kịp bài. Cũng may là chỉ sau khoảng 1,2  tháng của năm thứ nhất việc mượn vở chấm dứt vì chúng tôi đã “ tự thân vận động” được ngay trên lớp.

Còn việc không thể nhớ được thời khóa biểu xem giờ hóa tiết 1 học ở giảng đường nào, giờ Nga văn tiết 2 học ở đâu , korpus nào, hay giờ Toán tiết 4 ở phòng nào thì thật là nan giải.Vì Thời khóa biểu thường được viết trên bảng treo ở Khoa Hóa, tầng 3,  hồi ấy chẳng có máy tính, máy photocopy như bây giờ nên việc chép thời khóa biểu là việc 9 đứa chúng tôi không làm , hoặc có làm thì để lẫn ngay, nên chúng tôi nhiều khi đến trường đã muộn lại còn trèo lên tầng 3 để xem thời khóa biểu rồi mới biết đi đâu để vào đúng lớp. Thế rồi chỉ sau vài ba ngày đầu của năm thứ nhất chúng tôi phát hiện ra : 8 bạn nam luôn đi học sớm, vào đúng lớp. Thế là chúng tôi chỉ việc đi theo các bạn ấy là vào đúng lớp , đúng giờ cần học. Ấy là nếu chúng tôi đi học đúng giờ thì mới áp dụng biện pháp đó, chứ đi muộn thì đành chịu. Mà việc đi muộn xảy ra quá thường xuyên. Lúc đầu đi muộn, chúng tôi ( đặc biệt là 2 Bình) có khi đi trễ độ 15 phút chúng tôi vẫn xin vào lớp. Sau độ 2 ,3 lần đi muộn , chúng tôi được thày cô nhắc nhở, rút kinh nghiệm chúng tôi bỏ hẳn tiết 1 và đến trường vào đầu tiết 2. Hồi học dự bị chỉ có  học tiếng Nga và do 1 giáo viên dạy, nên đi muộn thế nào cũng bị phát hiện. Lên năm thứ nhất mỗi giờ một môn khác nhau nên trốn 1 tiết thì Nhitrevo… Nếu hôm nào một môn do 1 giáo viên dạy chiếm cả 2 tiết đầu thì chúng tôi “ đành” nghỉ cả para đầu và đi học từ tiết thứ 3.

Nghịch ngợm

Từ năm thứ 2 , cả chín đứa chúng tôi đã thành thói quen, đến trường tập trung một chỗ đầu hành lang nói chuyện, nhưng khi vừa thấy Nghiêm Xuân Minh, lớp trưởng xuất hiện  là chúng tôi đã để ý , rồi để bạn ấy đi qua , sau đó chúng tôi chỉ việc đi theo sau bạn ấy là chắc ăn sẽ vào lớp đúng giờ, đúng địa điểm. Mà dứt khoát chúng tôi không gọi hay hỏi đâu nhé. Chỉ đi theo như quán tính. Hồi ấy chẳng có điện thoại di động nên cũng bất tiện thế đấy. Bạn Minh cũng đã quen nên cứ thẳng bước vào lớp , chẳng ngoái cổ lại chắc bạn ấy cũng biết rõ có 9 cái đuôi bám theo. Mà hễ bạn ấy dừng bước là chúng tôi cũng dừng,  đi học như vậy rất tiện lợi vì chúng tôi không cần nhớ thời khóa biểu và vừa đi theo bạn ấy vừa nói chuyện thoải mái không ngơi miệng, vui như tết. Việc này cũng làm cho chúng tôi nhớ mãi vì từng có chuyện xảy ra như tiếu lâm vậy…

Tuy nhiên, chắc lớp trưởng của chúng tôi bị lãnh đạo đơn vị nhắc nhở, hoặc bạn ấy thấy các bạn nữ hay nghỉ học  nên cũng suy nghĩ để giúp đỡ các “ phần tử chậm tiến”. Một hôm , mùa đông, chắc vào năm thứ hai đại học, hai Bình ngủ dậy muộn nên quyết định trốn học luôn cả buổi, nghỉ học thì phải ăn uống đàng hoàng chứ , vì bếp giờ ấy vắng vẻ chẳng có ai nấu, nghĩ vậy hai Bình nấu nướng và ăn trưa thoải mái. Ai dè, đang ăn uống, cười nói vui vẻ trong phòng thì có tiếng gõ cửa. Hai Bình ngó qua khe cửa thấy lớp trưởng , thế là vứt nguyên xi cả nồi xoong trên bàn, hai Bình trèo lên giường kéo chăn đắp rồi mới đồng thanh hét lên “ mời vào”. Bạn Minh vào,  liếc qua bàn học giữa nhà toàn nồi, bát và mùi thức ăn đầy phòng, bạn ấy vẫn hỏi : Sao hai Bình nghỉ học ? Chúng tôi đồng thanh đáp : ốm. Bạn Minh vẫn ôn tồn : Cố gắng dậy uống thuốc rồi đi học đi . Chúng tôi cùng đáp : Ừ.Bạn ấy nhắc thêm : ăn uống nhớ dọn dẹp, rồi đi ra….

Còn đối với bạn Hoa và Thanh lớp tôi cũng xảy ra chuyện tương tự , nhưng người đến thăm là thày Nga văn, Arcadi , thày vào thẳng phòng lấy bàn chải đánh răng và thuốc đánh răng đưa cho Hoa và Thanh : đây thuốc của các em đây, dậy uống rồi đi học…

 

Dạo chơi trên Đại lộ Lê Nin sau giờ học tiếng Nga Dự bị 1971

Lại nói đến chuyện ăn, sao hồi ấy chúng tôi ăn khỏe thế… chắc do tuổi trẻ một phần, một phần do chúng tôi tiêu hao nhiều năng lượng khi chạy nhảy và nói cười trên mức bình thường nên mức độ ăn cũng nhiều và tốc độ đói cũng nhanh hơn các bạn khác thì phải. Tôi còn nhớ trên giảng đường phòng 401( tầng 4 , có bậc ghế ngồi cao dần ấy) , mỗi khi các thày cô giáo say sưa giảng bài trong tiết cuối, trước giờ ăn trưa, là 9 đứa chúng tôi đau khổ lắm. Chữ vào tai nọ lại ra tai kia, vì lúc ấy chúng tôi chỉ muốn đi ra nhà ăn. Nhìn quanh, các bạn nam vẫn miệt mài ghi chép, các bạn Nga vẫn lắng nghe lời giảng, còn 9 đứa chúng tôi đã ra mật hiệu với nhau: phân công đứa nào hôm nay chạy ra nhà ăn trước để xếp hàng … Trong 9 đứa chúng tôi , không phải bạn nào cũng lười biếng như 2 Bình đâu , bạn Phong và Vinh học giỏi, chăm chỉ, Thục nghiêm túc, Thanh cẩn thận, chi tiết….nhưng chúng tôi đồng lòng trong các mục ăn , xem phim , nghịch ngợm, vậy nên chỉ cần 1 nữ hóa 77 xếp hàng ở nhà ăn là đương nhiên người đứng sau sẽ phải chịu là người thứ 10. Một người xếp hàng nhưng thản nhiên lấy 9 cái khay để thức ăn… nghĩ lại , chúng tôi thấy cũng “ hơi quá một chút

(Hết phần 1)


Người post: BinhNH

Ngày đăng: 04-01-2011 22:10






Xem 11 - 20 của tổng số 23 Comments



Từ: HoaNT
05/01/2011 21:52:22

Ôi cảm động quá vì tình cảm của mọi người KGU dành cho Cửu nữ CL77 giá kể như ngày xưa cũng có  Web. hay mail đàn này thì hay biết mấy. Cám ơn tất cả các anh chị em đã nhớ tới tập thể CL 77 này.Từ trước bọn này đã bị nhiều người ngán ngẩm lắm, thậm chí có những lúc bị những ánh mắt mang hình viên đạn ( đạo văn của Nghị TB) lườm nguýt, nhưng bọn mình quá quen nên chẳng để ý gì hết lúc nào cũng hồn nhiên vô tư quá mong mọi người thông cảm nhé. Lớp mình còn nhiều chuyện đáng yêu lắm Bình K cứ phát huy nhé 



Từ: NguyetTM
05/01/2011 20:44:43

Em xin chúc mừng bức họa "khối keo" đã được hoàn thành phần một bởi nữ nhà văn Nguyễn Hòa Bình. Tác phẩm này cần được gửi đến địa chỉ của các con KGU để thế hệ con cháu biết được thế hệ mình đã sống hồn nhiên, vui vẻ như thế nào mà vẫn học giỏi, làm việc giỏi và cho đến bây giờ vẫn hồn nhiên, lạc quan và tươi trẻ.


Em được ở gần các chị 3 năm nên những kỷ niệm xưa ấy về các chị em vẫn nhớ. Bây giờ đọc bài viết của chị Bình thì thấy thú và buồn cười lắm. Ảnh bốn chị trên đại lộ Lenin trông hiên ngang lắm, hùng tráng thật.


Các chị hãy bớt một số lời sang phần viết về các anh lớp các chị (theo lời đề nghị của anh Sơn) cho nó cân bằng nhé.



Từ: ThuTT
05/01/2011 18:00:39

Em  có rất nhiều kỷ niệm với các chị Hóa khóa này, từ khi còn ở KGU cho đến tận bây giờ. Chỉ riêng việc được nghe các chị ấy nói cũng đã thấy sướng rồi vì được cười thoải mái và  nếu để ý thì giữa những câu nói dường như không đầu không cuối, trong tiếng cười ồn ào là rất nhiều câu nói "để đời" (mặc dù lần nào gặp các chị ấy em Thu cũng bị mắng vì một tội gì đấy, huhu). Chị Bình "kều" ơi, các chị không cần phải hối hận vì đã làm khổ   lớp trưởng NX Minh suốt 6 năm Đại học đâu. Anh Minh bảo là nhờ có thời gian thử thách với "khối keo" của lớp mà sau này anh ấy không sợ bất cứ môi trường làm việc nào nữa và vì thế anh ấy luôn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đấy.



Từ: ChiNB
05/01/2011 14:50:12

Cửu nữ ơi, bây giờ không phải là "web mồm" lên tiếng nữa rồi mà là nhà văn thực thụ đấy. Đọc lại chuyện Bình viết chị như thấy được cả lũ Hóa 2 hồi đấy (lúc đó bọn chị năm cuối cùng mà). Có lẽ không có khối nữ nào mà lại gắn với nhau như "keo" đến vậy mặc dù có nhiều cá tính khác nhau trong khối "keo" đó. Gần mấy đứa,  chị thấy cuộc sống phong phú hơn, vui hơn, được cười nhiều hơn. Mà Cửu nữ có phải chỉ gắn kết với nhau bằng những trò nghịch ngợm, những câu chuyện tiếu lâm tưởng như không bao giờ cạn đâu, Cửu nữ gắn với nhau bằng tình bạn thật sự chân thành, cảm động, sẵn sàng giúp nhau những lúc khó khăn cả về vật chất và tinh thần nữa. Đáng yêu và đáng quý lắm, 9 cô gái Hóa 77 ạ. Chẳng thế mà Cửu nữ rủ chị Chi vào nhóm MK là chị tham gia ngay, không có tài nói như Cửu nữ nhưng lại thích nghe Cửu nữ nói, không dám trốn học như thời sinh viên nhưng lại khoái khi chúng nó làm vậy. Chúc cho các bà nội, bà ngoại của Cửu nữ mãi mãi là một khối "keo" nhé.



Từ: SonTM
05/01/2011 14:46:30


Ngược lại với tính chất sôi nổi, nghịch ngợm của chị em  CL khóa 71-77, anh em khóa đó tính tình điềm đạm và gắn kết với CL 70-76. Tuy nhiên các bạn rất đoàn kết với nhau. Phần 2  Bình “kều “ nhớ viết về anh em khóa 71-77, chứ chỉ thấy toàn viết về chị em thôi!




Từ: GiangHV
05/01/2011 14:41:51

Bình N. ơi, hay quá. Chẳng hiểu từ cơ duyên nào mà trong những năm gần đây Giảng được gắn bó với “Khối keo” này ngày một nhiều hơn, mật thiết hơn. Cứ hễ gặp nhau là các bạn đều hỏi:’Bao giờ cưới con trai đấy để bọn mình còn chuẩn bị áo dài?” Quả thật là ở tuổi bà nội, bà ngoại mà các bạn “còn quá ngon” trong các bộ áo dài đầy màu sắc. Mặc dù rất muốn và rất mong được đón các bạn tới dự đám cưới con trai, song mình đã phải lỡ hẹn các bạn rồi, Bình Phạm (OB77) sẽ giải thích nguyên nhân hộ Giảng nhé. Chúc “Khối keo” đáng yêu này ngày càng bền chặt.



Từ: Khửu
05/01/2011 12:58:16

Xin Chào "cửu nữ" CL77. Em BìnhNH cứ bảo chả nhớ gì hồi ấy thế sao mà viết chi tiết thế đến từng buổi sáng dậy muộn, từng para trốn giờ học đến chen hàng trong nhà ăn nữa... Đúng là những chi tiết ấy thì khó mà quên được. Riêng trong trí nhớ của bọn anh thì cứ nói đến 9 "nghịch nữ" của Hóa 77 là thấy kinh rồi, nói thì như máy khâu máy nổ, ai mà động đến 1 thì chết với cả nhóm luôn. Thảo nào tiếng lành đồn xa đến tận các bác Sứ. Ấy thế mà sau bao nhiêu năm giờ các em vẫn thế mà các anh lại thấy đáng yêu đáng mến khác hẳn ngày xưa. Đọc chuyện Bình viết mình cũng nhớ lại hồi ấy cũng hay trốn tiết đầu thật nhất là vớ phải hôm nào trời rét tuyết rơi nhiều ngại ra khỏi chăn lắm. Chả thế mà VL76 có chuyện thầy giáo đi kiểm tra kéo chăn anh Minh gù đang ngủ nướng ra bị ăn luôn quả poslatj na...khửu! Còn cái trò chạy đi tìm auditoria với korpus thì đúng là khoa nào cũng dính thật, mà sao hồi đấy việc thông báo lớp học, giờ học nó không tường minh như bây giờ nhỉ, cứ phải chạy lên chạy xuống suốt. Bây giờ có internet với mail nên chỉ ngồi nhà cũng biết học gì ở đâu, công nhận tiện! Về văn nghệ văn gừng chắc khóa Lý 76 bọn anh là kém nhất, hầu như chả tham gia bao giờ, mặc dù cũng có thời gian mấy anh tóc dài vào đội ansambl ở Dom kultury để tập nhưng sau bị đuổi ra. Sau đó chỉ tập hát mấy bài gim của khoa mình ngay tại ob 1 thôi. Anh đã viết chuyện chị em khoa Hóa đóng kịch Mỹ ngụy bắt được cô VC, sau khi được cởi trói đã làm mấy động tác 'giật cánh tay' làm bọn tây cười bò ra ấy, chắc là kịch 3 người của 2Bình và Như Anh?


Cảm ơn bài viết sinh động của BìnhNH.



05/01/2011 12:05:02

 



 


Em xin được góp chuyện một chút về các chị Hóa 77.


Câu chuyện các chị CL77 thì dài lắm, xin được trích dẫn riêng từ các bài viết của em:


“Các chị Hóa 1977 thì lại ở một cực khác. Nổi tiếng là vui tếu, đúng ra là nói nhiều, nổi tiếng ở Кишинёв. Và rất hay trêu chọc người khác. các chị ấy gọi thầy giáo là “ông chọi”, "má đào", gọi cô giáo là “bà ngựa”. Các anh Toán Lý đi đường mà gặp các chị Hóa là lập tức rẽ ngang, không tội gì phải giáp mặt mấy chị này, hình như các anh ấy rất thấm nhuần lời dạy của các cụ nhà ta “Tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Anh Lọ (Toán 1977), có đổi tên sang là Hưng, các chị ấy kháo nhau là “Tao sắp đan xong cái áo cổ Hưng”, làm cho anh Lọ chết khiếp không dám đổi tên nữa. Hôm nào đội Hóa đánh bóng chuyền (dân Hóa không biết đá bóng) thì sẽ không may cho đội nào phải đối đầu với đội Hóa, vì thực chất là đối đầu với các chị Hóa. Các chị ấy sẽ bình phẩm cầu thủ đội kia với đủ các góc cạnh, sẽ cú cho phát bỏng hỏng, sẽ chế riễu đội kia nếu đánh trượt. Mà tần suất nói của các chị ấy nhanh như tên lửa, rào rào như mưa xa, đối phương chỉ có biết quy hàng. Đội Toán Lý chúng tôi đã từng là nạn nhân của các chị Hóa trong những trận bóng như thế. Có lần đội tôi bị cú nhiều quá, tôi có cự lại các chị, các chị ấy đứng bên ngoài sân bóng chuyền bảo nhau “Cái thằng Ngọc này hay sang об mình, thôi tha cho nó”.


Chăng hiểu sao tôi vẫn thân với mấy chị lớp đó. Thỉnh thoảng tôi la cà sang bên các chị, và được mời cơm nữa. Mấy chị này không nói nhiều như các chị khác (đặc biệt là cặp song tấu Bình khàn và Bình kều). Hoặc có thể tôi được coi là ngoan ngoãn nên không bị nói nhiều, vì các chị này chỉ hay nói nhiều với các anh, còn với các em thì chỉ hơi dạy bảo nhiều đôi chút với tư thế là các chị, chứ không nhiều lời như với các anh năm trên. Hoặc biết tôi làm nhiệm vụ đưa thư, nên chơi thân để khai thác nắm thêm tình hình đối phương (các anh Lý).


Sau bao nhiêu năm, gần đây tôi được tiếp xúc nhiều hơn với các chị Hóa 1977. Các chị ấy vẫn vậy, nói nhiều, nói nhiều và nói nhiều, vẫn đầy đủ đội hình như xưa, 9 chị. Có anh rể của lớp ấy, ở cơ quan vợ tôi thì mồm mép tép nhẩy lắm, nhưng khi ngồi cùng các chị Hóa thì chỉ biết mỗi câu “im lặng là vàng”, chỉ biết cười vu vơ rất tội nghiệp. Đặc biệt hơn các chị rất kỷ luật, là hạt nhân đã tổ chức thành công buổi họp mặt du thuyền hôm 10/04/2010. Để hát hai bát hát hôm đó, các chị ấy tập rất nhiều buổi. Sau đó tôi mới biết thêm, từ ngày ra trường các chị Hóa thường xuyên tụ tập và tìm cớ để tụ tập. Cớ có thể là ai đó đi công tác về, là con ai đó vừa thi xong cấp 3, là ai đó vừa được cơ quan khen thưởng hay cất nhắc. Và mỗi khi tụ tập, các chị vẫn nói nhiều, nói như thể lâu lắm rồi chưa được nói. Mấy người nam giới dự cùng thì biết điều dạt ra ngồi một góc riêng, không tham gia vào các câu chuyện rôm rả của các chị. Thực ra có muốn tham gia cũng không cùng trình độ, nên tránh ra là biết điều đấy.”


(Trích từ “Năm tháng sinh viên”)


 Hôm đó chị Chi đến cùng phu quân, anh Kỳ Minh. Trước tiên vẫn là ẩm thực, hát là sau, “có thực mới vực được đạo”. Mấy anh rể KGU ngồi một góc riêng, tôi cũng ghé vào đấy. Các anh này không thể ngồi chung với các chị. Không phải vì các anh uống rượu có độ cồn cao hơn các chị, mà là “độ nói” của các anh không thể sánh được với các chị, thôi thì ngồi ra một góc, được thanh thản hơn, được bình yên hơn.


.......


Chị lớn tuổi nhất trong hội MK, nhưng có lẽ chị vẫn trẻ trung, thậm chí còn trẻ  hơn một số thành viên khác. Tất nhiên chị ít nói hơn các chị Hóa 77, nhưng chấp nhận giao lưu gặp gỡ với các chị này, hẳn nội lực cũng rất thâm hậu. Ít ra là chịu được được không khí ồn ào tranh nhau nói với vận tốc tên lửa, với số chủ đề vô tận và thời gian liên miên không biết khi nào dừng.


(Trích từ “Kỷ niệm ngày cưới”)


 Ngày 8/4/2010, các chị MK tổng diễn tập phục vụ cho Du Thuyền 2010 mà địa điểm là nhà tôi. Chỉ huy nghệ thuật chính là anh Minh. Anh dùng ghi ta để đệm. Hôm tới Du Thuyền làm gì có piano. Ghi ta có thể phù hợp đệm cho nhiều bài, nhưng với hai bài IvuskaChiều hải cảng, nó không thể hay như piano. Nhưng ghi ta dã chiến cơ động hơn. Hôm ấy tôi được chứng kiến một người thầy giáo ân cần chăm chú từng câu hát, từng nốt láy, từng câu ngân trước một đám học trò ồn ào và nghịch ngợm. Các học trò này thích hát cao hay thấp là việc của họ, người thầy đành chiều theo. Mà chưa kịp chiều có khi bị trò quát. Chưa kể thầy còn phải kiêm tài xế, đưa đón các trò về tận nhà.


(Trích từ “Người nghệ sỹ tài hoa”)


Đoạn băng xen lẫn các lời nói chuyện của các chị, lời nhắc trật tự của anh Minh, cũng là để các bạn hiểu thêm cá tính của các chị MK (mà nòng cốt là các chị CL77): nói nhiều, và nói rất nhiều. Đoạn băng được quay với góc đẹp hơn qua những cành lá xanh, với những khuôn mặt được quay từ nhiều góc độ khác nhau, chính diện hơn so với đoạn băng trước. Nhưng giọng hát khỏe của các chị trên tiếng đàn piano nhịp nhàng của anh Minh thì vẫn vậy.


Và dù có cá tính gì đi chăng nữa, Hội KGU ko thể thiếu các chị vì những lời ca tiếng hát mà các chị mang lại cho cả hội. Nhớ lại hôm Du Thuyền 10/4/2010 chính các chị cũng đã có những bài hát trình hội rất hay. Các chị cũng đã bỏ ko ít thời gian để tập 2 bài hát đó, tất nhiên cùng nhạc sỹ Nguyễn Đình Minh, phu quân chị Bình kều. Anh cũng là tác giả phổ thơ bài “Mùa Xuân ở nơi đầy nắng” của đại thi sỹ Nguyễn Đình Phư (nghe nói họ Nguyễn Đình nhiều anh tài lắm!), bản nhạc mà các bạn được nghe cách đây 1 tuần.


(Trích từ "Thập ca nữ KGU")



Từ: HaiNV
05/01/2011 11:44:44

Hoan hô bài viết của em Bình "Kều"! Là 1 thành viên K70-76, được em Bình nhắc đến là: Khóa bọn anh đã có tham gia vào việc "quan tâm" đến các em trong những ngày đầu khi các em vừa mới sang KGU, làm anh cũng thấy thật "phổng mũi". Tuy vậy, anh cũng rất tiếc là "số phận" đã không cho khóa bọn anh (nhất là các bạn VL "ngời ngời" như thế) không thể "tiếp cận" và "sánh vai" được cùng một hoa hậu nào của Khóa em... 


"Minh chứng" sự gắn kết (tuy chưa thành keo!) của K76 + K77 là 2 tấm ảnh mà anh đã đưa vào Album của mình.



Từ: KhoaDT
05/01/2011 09:08:37

Đọc đến cuối cũng nhớ ra có lúc đứng xếp hàng trong Stolovaya anh em VL76 bị "Cửu nữ" chen hàng thấy rất "bất bình". Tôi xem ảnh tít của bài này lại thấy Hoa và Lan sao giống nhau thế, thảo nào sau 35 năm tôi vẫn có lúc nhầm. Đúng là nhóm "cửu" các bạn đặc biệt thật cảm ơn Bình kều đã có một story sinh động cho anh em biết thêm nhiều chi tiết vui vẻ. Tôi nghĩ ông NX Minh hồi ấy chắc cũng "vất vả" khi take care các bạn nữ cùng năm. Tôi có một người bạn rất thân cùng phố từ những năm tiểu học, trung học... đã thành đôi với một bạn trong tiểu đội "keo" CL77. Mặc dù quan hệ của 2 bạn giờ có phần giảm "keo" nhưng tôi vẫn thầm chúc cho họ (Nếu có thể) mau trở về lại được với nhau! Khoa VL76.  





Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 562 9482
387 2824
Hóa 878 9760
Luật 721 11647
Toán 66 376
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 197 1189
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 306
NgocBQ 130
ThaoDP 108
CucNT 123
CoDM 88
PhongPT 73
HaiNV 93
LiTM 85
MinhCK 70

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 7149
NghiPH 3219
LiTM 1879
HaiNV 1853
KhanhT 1743
CucNT 1718
TungDX 1565
ThanhLK 1545
VanNH 1441
ThoaNP 1257
s