KGU News >>Người KGU >>Chúng ta
KGU Tạo bài viết  
Thứ sáu 28 Tháng tám. 2015

CỦA NHÀ TRỒNG ĐƯỢC




Tác giả: Meomun

Chỉ trong khoảng 1 tháng qua, tôi đã tham gia đến 5 cái tiệc gặp mặt của người KGU ở TPHCM.  “Mật độ” tiệc tùng hơi bị dày đặc, như người ta nói đùa là “có lộc”…ăn! Ngoài tiệc chính thức nhân dịp anh chị Quốc Anh- Quê Hương và anh Mai Xuân Lý về Việt Nam, được tổ chức long trọng ở một khách sạn, tôi còn hay được các chị năm trên “chiếu cố” rủ đến các tiệc “tại gia”, vui và ấm áp.

Các chị vẫn nói là ở Hội KGU HCM có 3 “trụ sở” chính để cho các dịp “tụ tập”. Một là nhà anh chị Trí- Tâm, nếu có họp hành kèm ăn nhẹ, hai là biệt thự nhà anh chị Linh Đức, dành cho những người đặc biệt yêu thiên nhiên. Ở đó có hẳn phòng riêng nếu khách muốn …ngủ lại, nhưng do khá xa trung tâm nên chỉ thích hợp với dịp nghỉ cuối tuần. Còn thông thường, mọi người hay rủ nhau đến nhà chị Bích Lam, vì nhà chị ở trung tâm, lại khá rộng rãi. Nhưng lý do chính vẫn là cả chị và anh Chân- phu quân của chị đều là những người rất mến khách và chu đáo.

Mỗi lần “tụ tập” như thế, mọi người thường mang theo món gì đó để góp vào bữa tiệc thêm phần phong phú. Không ai hẹn ai, thế mà chẳng bao giờ trùng lặp. Anh Thắng “trìu mến” gọi đó là những món “của nhà trồng được”, vừa ngon, vừa bổ, lại không độc hại, vì được chính các chủ nhân tự tay làm, hay tệ nhất cũng là được tuyển chọn từ những địa chỉ có uy tín.  Trên hết, nó mang theo cả tình cảm bạn bè và sự quan tâm chân thành. Ngoài món thịt nguội cỡ “hàng hiệu”, anh Thắng luôn có món ruột là rượu Bàu Đá, anh nâng niu rót ra những cái li bé xíu để mời các quý ông và chăm chú dõi theo phản ứng của mọi người, sau khi đã dành hết những mỹ từ cho món “Bàu Đá đệ nhất tửu” này. Bánh mì đen do chính tay chị Thu Hồng làm thì đã thành “thương hiệu” riêng của chị, không ai dám cạnh tranh vì …cạnh tranh không nổi. Món của chị Tuyết thì khá đa dạng, hôm thì xôi đậu phụng ăn với muối vừng, hôm thì xalat Nga, hôm khác lại có bánh bột lọc kiểu Huế…  Chị Bích Lam mỗi lần lại có một món chủ đạo, khi thì món cari gà, món Borsch Nga hay gà nấu nấm, bên cạnh những món không thể thiếu như xalát dầu dấm, hay thịt nguội… Chị Trinh, chị Hòa thì mang bánh chưng, các loại trái cây, mùa nào thức ấy. Để cân đối giữa khái niệm “vật chất” (cụ thể là chủ nghĩa phồn thực) với khái niệm “tinh thần”, chị Thoa thường mang theo những bông hoa hồng phớt tuyệt đẹp mà chị công phu trồng được ở trên “vườn treo” nhà chị. Những bông hồng, dù được mang đến vào tiệc trưa ở nhà chị Hoa - mừng hai bác Bá Kroong, hay tiệc tối ở nhà chị Lam, đều như còn đẫm hơi sương và tỏa hương quyến rũ. Chị còn có món patê gan gà cực ngon, được làm theo công thức đặc biệt mà sau đó chị đã gửi email phổ biến cho mọi người, kèm theo những chú thích chu đáo đúng theo kiểu chị Thoa. Anh chị Linh - Đức tuy ở xa nhưng lần nào đã hẹn thì dù mưa to cũng đến. Chị mang đến những quả ổi, quả đu đủ vườn nhà chín cây ngọt lịm và đặc biệt là có lần chị còn trình diễn món quả sakê rán khiến mọi người vừa tò mò và thích thú, nhất là các đấng nam nhi như anh Thắng, vì món sakê ấy mà rượu Bàu Đá của anh mau cạn hơn. Trong bữa tiệc, tôi nghe thấy anh Đức (người được phong là hiền hơn đất) “thỏ thẻ” với chị Linh: “- Em ơi, món của nhà mình được anh Thắng “chiếu cố” nhất đấy!” Trên lô đất còn trống sát nhà anh chị, có người “mặt hoa da phấn” thuở nào mà nay khăn mũ kín mít, ngày ngày ra trồng rau, chăm sóc hoa lá như một bà nông dân thực thụ. Những quả đu đủ ngọt lịm đầu mùa đã được thu hoạch từ mảnh vườn ấy.

(hoa và đu đủ vườn nhà chị Thoa, chị Linh)

Những lần mọi người gặp nhau ở nhà chị Lam, tôi thường không có nhiều “cơ hội” để nói, vì chỉ nghe các chị là đã quá vui rồi. Các anh thì hầu như nhường hẳn diễn đàn cho các chị, chỉ ngồi chuyền nhau ly rượu và lâu lâu nhìn về phía các chị, dường như đang tự hỏi không biết có chuyện gì mà mọi người cười to thế, rôm rả thế! Tất tật mọi chủ đề, từ những chuyện nhất quỷ nhì ma, thứ ba sinh viên, đến chuyện yêu đương ngày xưa, chuyện con cháu đến chuyện trên báo chí, và tất nhiên không thiếu chuyện về KGU và trang web KGU, đúng là một sản phẩm “của nhà trồng được” nhưng đã vượt ra khỏi ranh giới “vườn nhà” và trở thành thương hiệu. Có nhiều chuyện thật mà cứ y như chuyện tiếu lâm, đúng đặc sản “Made by KGU”, nhưng phải trực tiếp nghe những người có duyên hài hước như chị Tuyết, chị Bồng Lai kể thì mới hay.  Anh Chân chủ nhà chắc cũng đã quá quen với  những bữa tiệc tùng như thế, nên cũng “miễn nhiễm” mà chỉ cười hiền lành khi thấy mọi người tranh nhau cười nói. Có hôm, đang buổi tiệc thì tôi thấy từ lúc nào trong bát mình có 1 quả gì đó giống trái ô liu, màu tím sẫm. Tôi tưởng anh chị nào gắp cho mình nên cũng …ăn thử xem sao. Thấy mùi là lạ, tôi không ăn nữa. Tự dưng thấy chị Thu Hồng kêu ầm lên:- Chị Lam ơi, có trái gì vừa từ trên cây nhà chị rơi xuống đúng chén của em, không biết ăn được không nhỉ? Anh Thắng pha trò:- Thì cô cứ ăn thử, mấy con chim, con dơi nó đang tranh nhau ăn trên cây kia kìa, nó ăn được thì mình ăn cũng được! Chị Hồng cười:- Em ăn thử rồi, nếu có chuyện gì thì chắc 1 tiếng sau sẽ biết thôi! Mọi người trêu chị Hồng:- Cùng lắm như Bạch Tuyết ăn táo của bà Hoàng Hậu thôi, mà cuối cùng có chết đâu, lại cưới được hoàng tử!

Hôm có chị Thanh Thu từ Bỉ về, tôi còn được gặp lại cả chị Hương Giang , từ dưới Cần Thơ lên. Chị Thu vẫn tự hào là đã “khảo cổ” được chị Giang. Hồi chị Giang đi nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Bỉ, tình cờ thế nào mà làm việc ở đúng phòng lab của chị Thu. Láng máng biết chị Giang học đại học ở Liên xô, chị Thu hỏi:- Thế em học ở trường nào? Chị Giang:- Trường em học không nổi tiếng đâu, ở một nước cộng hòa nhỏ xíu à, chắc chị không biết đâu! Hỏi qua hỏi lại, hóa ra cái nước nhỏ xíu ấy chính là Moldova và cái trường ít tiếng tăm ấy chính là KGU, mà 2 chị lại cùng học khoa Sinh, nhưng chị Giang học sau chị Thu gần chục năm. Đúng là có những sự tình cờ thú vị, người ta bảo có duyên thì sẽ gặp nhau thôi. Với người KGU thì quả đúng như vậy. Hồi tôi sang Kishinev thì chị Giang còn học 2 năm cuối nữa. Tôi vẫn nhớ chị với dáng vóc nhỏ nhắn, mái tóc dài mượt mà và nước da trắng của cô gái Cần Thơ , xứ “gạo trắng nước trong”.

(Chị Giang ngồi cạnh MM)

Hồi ấy tên của chị gắn liền với tên của một chàng trai khoa Lý tài hoa, học giỏi, đàn hay nhưng khá ít nói. Cứ tưởng mọi chuyện có đi thì có đến. Sau này chúng tôi cũng có chút bâng khuâng và trong suy nghĩ trẻ con của chúng tôi cứ có một dấu hỏi tại sao. Hôm gặp lại chị, tôi thấy chị vẫn như xưa, xinh đẹp, nhỏ nhắn. Tuy thời gian hạn hẹp nhưng tôi đã được chị tâm sự về chuyện ngày xưa, thuở anh kính cận lấp lánh, vai đeo cây đàn ghi ta và chị tóc dài thướt tha đi bên cạnh mỗi lần anh chị ghé Ob 10 khoa Luật và vì sao mà mãi mãi chàng và nàng kẻ ở đầu sông Tương, kẻ ở cuối sông Tương…   

 

Hôm 24/8, đúng 1 hôm sau khi KGU Hà Nội gặp nhau ở Vườn Treo Babilon, gặp chị Bình Kều và anh Đình Minh và cả chị Hạnh- bạn học thời phổ thông của chị Bình, mới thật là vui! Chị Hạnh thì lần đầu tiên tôi được gặp, nhưng cả nhóm các chị đều biết chị Hạnh, không những là bạn thân của chị Bình, mà đã từng là bệnh nhân của bác sỹ Hoàng Anh, chồng chị Tuyết. Lần đầu tiên, ngoài dịp du xuân 2013 ở TP HCM, tôi mới được tiếp xúc với đại diện xuất sắc của nhóm “cửu nữ Hóa 77” lâu thế và được nhìn chị Bình Kều kỹ đến thế, hihi. Từ đầu đến cuối buổi tiệc, hình như không lúc nào không thấy chị cười và nói, hết trêu người này lại đùa với người khác. Chị tếu táo: - Hôm qua ở Hà Nội thì người KGU nói chuyện web đàn, còn trong này thì mình “web mồm” nhé!  Chị át hết cả vía những “đại biểu” TP HCM sắc sảo như chị Tuyết, chị Linh, khiến họ nhiều lúc “chỉ biết cười trừ”, ấy thế mà vẫn duyên, duyên đến “từng centimet” cuốn hút tất cả mọi người! Mọi người nhắc đến KGU, đến trang web và Hội trưởng. Nhờ chị Bình mà MM biết thêm thông tin là Hội trưởng nhà mình không chỉ tận tụy với Hội KGU, mà còn với tất cả bạn bè, từ bạn phổ thông thời Chu Văn An, thời lớp 7D như thế nào. Các  chị hỏi thăm sức khỏe bác Chín, mẹ chồng chị Bình với đầy sự khâm phục. Bác đã ngoài 90 tuổi mà lên web, sử dụng điện thoại, nhắn tin thành thạo. Bác cũng là fan hâm mộ của trang web KGU, bác biết nhiều người KGU qua web và rất thích thơ chị Tạ Minh Lý. Các chị bảo nhau: - Chả biết bọn mình đến tuổi của bác có được thế không, hay lại nghễng ngãng mất rồi! Mọi người quay sang trêu chị Bình:- Bình chẳng nghễng ngãng được đâu mà sợ! Cậu phải tư duy nhanh thế nào thì mới “bắn” được nhanh như thế chứ! Chị cho mọi người xem ảnh người mẫu Jessica Minh Anh, con gái của anh chị, trong ánh mắt tự hào của chị, tôi thấy cả nỗi ưu tư dù kèm theo sự tếu táo:- 32 tuổi rồi đấy, cứ lúc nào cũng chỉ biết công việc thế này thì biết đến bao giờ…

Hồi tôi đi Mỹ, tôi cũng đã thu xếp lịch đến vực Grand Canyon, một danh thắng nổi tiếng. Ở đó, Jessica Minh Anh đã từng có tổ chức một buổi biểu diễn skywalk trên cái cầu thủy tinh hình móng ngựa, chênh vênh ở độ cao hàng trăm mét, hun hút, thăm thẳm. Thế nhưng ngay khi bị choáng và nôn ói khi đi tham quan đập Houver, tôi đành hủy ngay cái tour Grand Canyon, vì mình không thể có can đảm nhìn xuống bên dưới vực, nói gì đến chuyện khác nữa.  

Nhà chị Lam có cây đàn Piano, thế là nhạc sỹ, nhạc công “người nhà” là anh Đình Minh ngồi vào đàn và mọi người bắt đầu hát.  Anh Hoàng Dũng bảo: - Tớ không thuộc bài, phải có "шпаргалки" (không biết MM viết thế có đúng không). Thế là chị Lam tìm và đưa cho các anh chị các bản nhạc và lời in sẵn và các bậc U60 mắt đã kém nhiều cùng xúm quanh và hát những bài hát Nga quen thuộc một thời tuổi trẻ. “Họa mi mắt nâu” – chị Thu Hồng thì dùng smartphone để làm "шпаргалки" và cất cao giọng hát một thời đã làm bao người KGU say đắm.  

Đến bài “Ca ngợi Tổ Quốc” của nhạc sỹ Hồ Bắc được tất cả mọi người hưởng ứng tích cực, nhưng đoạn lĩnh xướng thì ai cũng “ngại”. Chả biết chị Bình chạy lại ra dấu với “nhạc công nhà” như thế nào mà anh Minh cất giọng lĩnh xướng để mọi người hát theo (trừ MM không biết hát). Tất nhiên là mọi người không quên hát say sưa hai bài tủ "cây nhà lá vườn" của người KGU là “Ngày nói lời chia tay”, nhạc Đình Minh- lời Tạ Minh Lý và “Mùa xuân ở nơi đầy nắng”, nhạc Đình Minh- lời Nguyễn Đình Phư. 

Những cuộc gặp với người KGU cũng giúp tôi có thêm nhiều “khám phá” thú vị. Hôm tôi và chị Thu sang nhà anh chị Tuấn - Lan ở quận 7, tôi và chị Thu đã được anh Tuấn nhiệt tình dẫn đi các phòng để xem tranh. Anh chị sưu tầm được khá nhiều bản sao những bức tranh nổi tiếng thế giới, từ các chuyến đi nước ngoài, đặc biệt là từ bảo tàng Metropolitan ở TP New York, nơi tôi cũng đã từng có dịp “cưỡi ngựa xem tranh” trong vòng có 2 h đồng hồ. Anh kể lai lịch từng bức tranh, cùng chị Thu và tôi ngắm nghía và bình từng bức với đầy vẻ phấn khích và nâng niu. Anh phàn nàn: “- Chị Thu ạ, em vẫn chưa ưng ý với bức này, treo ở đây ánh sáng yếu nên không chuẩn! Treo tranh cũng như chụp ảnh, ánh sáng là yếu tố quan trọng bậc nhất chị nhỉ!” Tôi nghe anh và chị Thu trao đổi, thấy mình cũng “vỡ” ra nhiều thứ. A, tôi khẽ reo lên khi thấy anh có bức tranh “First steps” (Những bước đi đầu tiên) của Van Gogh mà tôi rất thích. Cũng bởi nó khác biệt với những bức tranh khác của ông mà tôi đã từng xem với những mảng màu đối lập, rực rỡ đến nhức mắt.

(Tranh "First steps- Van Gogh)

Trái với vẻ hí hửng của tôi, chị Thu thản nhiên: - Chị chả thích bức tranh ấy, vì nói đến Van Gogh thì là nói đến những gam màu mạnh. Bức này chả đặc trưng gì cả! Tôi “chống cự”yếu ớt:- Chính vì điều đó em lại thích!

Tôi thì thầm với chị Thu:- Quả thật em chả nghĩ là anh Tuấn cũng thích tranh đâu chị ạ! Chị Thu cười:- “Em chưa biết đấy thôi, khối người KGU hiểu biết về văn chương, hội họa, nhạc…, kiểu gì họ cũng biết, lại biết rất siêu, nói chuyện với họ thích lắm!Em chơi với mọi người sẽ phát hiện ra nhiều cái hay nữa! ”

Tôi thấy thật thú vị khi được nói chuyện, được tranh luận, được chia sẻ với những người có chung sở thích với mình mà không ngại bị chê dốt, mà cũng chẳng cần “làm khách” khi muốn khoe một chút xíu, vì luôn được lắng nghe. Những cuộc gặp gỡ ấy cũng khiến tôi cảm thấy mọi người gần gũi hơn. Những tình cảm anh em bạn bè mà mọi người dành cho nhau cũng chân chất, mộc mạc mà quý như “của nhà trồng được”.  

 

 

 


Người post: VanNH

Ngày đăng: 28-08-2015 03:03






Xem 51 - 60 của tổng số 66 Comments



Từ: HoaNT
29/08/2015 03:18:25

MM ơi lúc nào bài của em cũng rất "đắt hàng" vì rất hay, thu hút nhiều com không vô duyên như " gái già" bọn chị . Em biết không mở đầu các bài phát biểu của HT và Tổng Nghi đều nhắc đến MM đấy. Ai cũng rất thích đọc bài của mấy em Luật chuyên văn, đúng là các em có năng khiếu thật sự.  Chị rất ngưỡng mộ bọn em về mọi mặt chẳng thế mà lúc đầu ngắm mấy ảnh MM chưa kịp xoay Trên iphone chị lại vẫn nghĩ đấy là cách nhìn hay là trường phái xem ảnh của những người tài cơ đấy nên không dám góp ý, giờ thì hiểu rằng họ cũng như mình thôi. Đùa một tý cho vui MM nhé.  Mong được đọc nhiều tác phẩm của em và mọi người.



Từ: NghiPH
29/08/2015 02:58:57

Em hoàn toàn đồng ý với chị Ngọc Hoa:  Bài viết của MM sao mà ngon thế! đẹp thế và hay thế!  MM có biệt tài nhớ đấy chứ. Chị Bình Kều và không chỉ chị Bình Kều mà cả chị Bình Trần nữa đều được gọi là "Грозный". Hình như anh Đức của chị Diệu Linh là người đầu tiên tặng cho 2 chị Bình cái tên này khủng khiếp, thân thương này. À, mà dạo này ít thấy chị Bình Trần xuất hiện nhỉ?



Từ: Meomun
29/08/2015 02:16:29

@Chị Bình: Chết em rồi, đúng là em đang có biểu hiện "nghễnh ngãng", làm thế nào mà lại chỉ vài ngày đã nhầm tên  bạn chị mới hay chứ! Nhưng em còn nhớ chuyện ngày xưa các anh gọi chị là "Грозный" (như kiểu Sa Hoàng Иван Грозный, hihi).


@Chị Chi, anh Minh: Cám ơn anh chị động viên MM. Chị Chi biết vì sao em "tự tin xuất hiện" nhiều hơn không? Cái này cũng là do công của bác thông gia nhà em đấy. Hôm gặp nhau ở Du Xuân Sài gòn, chị Thúy Hoa bảo em:- Ở ngoài, em không đến nỗi như sự tưởng tượng trước đó của chị, hihi. Một lý do nữa là em đổi công việc, đỡ "xì trét" hơn và tự nhiên thích đi chơi bời giao du nhiều hơn.


@Anh Thắng: Sao em không nghĩ ra từ "đụng hàng" mà anh dùng nhỉ, từ ấy chuẩn, thay cho từ "trùng lặp" rất vớ vẩn trong bài em, hihi.



Từ: Guest MinhCK
29/08/2015 01:15:25

Em viết hay quá. Cứ phải gần người KGU nhiều thì mới lên tay được. Tư em cũng rút ra được kết luận như thế trong bài của mình mà. Chúc em viết càng ngày càng nhiều nhé, còn hay thì đương nhiên rồi



Từ: ThangNT
28/08/2015 22:24:12

Tôi rất thích từ "của nhà trồng được" của MM. Và cũng thật lạ lùng là hội KGU Sài gòn gặp nhau bao nhiêu lần rồi, mà hầu như không đụng hàng. Ai lười thì chịu khó có địa chỉ cửa hàng uy tín. Còn lại toàn người có tài, thì mỗi người có chiêu độc của mình. Nghe nói đồng hương Thúy Hoa sắp vào Sài gòn. Nhớ bào để lại có dịp gặp nhau. Bài viết của MM rất sâu sắc và chi tiết. Cô em Giang ở Cần thơ thì tôi biết lần đầu vào khoảng 1987-1988 gì đấy khi ông thầy Vaitraub dạy môn Hóa sinh trường KGU sang Sài gòn khoảng 10 ngày,  Giang từ Cần thơ có lên gặp thầy. Hội ACE KGU lấy phương châm "vui là chính", và hình như chúng ta đã làm được điều này. 






















Từ: Guest ChiNB
28/08/2015 22:17:00

MM giỏi quá, đã áp dụng ngay được công cụ mới của HT để trình làng KGU một bài viết hấp dẫn, sinh động kèm nhiều hình ảnh minh hoạ đẹp. Thời gian gần đây, MM có nhiều "tiến bộ" quá: chịu chụp ảnh chung với mọi người, tích cực giao lưu..., em cứ như thế này ai cũng thích đấy. Có em, mọi người lại được đọc những ký sự hay với những tiêu đề cũng độc đáo. Cứ thế phát huy nhé MM.



Từ: NguyetTM
28/08/2015 21:23:43

Các chị ơi, MM vẫn là nhà văn cùng làng thơ văn Thái Bình mà. Em MM viết lúc nào cũng cuốn hút mà vẫn rất chi tiết đầy đủ. Nhờ bài của MM mà chị gặp lại em Giang qua ảnh sau 35 năm. Những cuộc hội ngộ của NguoiKGU thật là tuyệt vời.



Từ: Guest Phạm Thị Ngọc Hoa Hoá 72
28/08/2015 18:01:51

MM ơi, bài viết sao mà ngon thế! đẹp thế! và hay thế! Chị ngồi nhà mà được thưởng thức toàn đặc sản: Rượu Bàu Đá + thịt nguội, bánh mỳ đen xôi, bánh bột lọc, càri gà (Xúp Borsch hay gà nấu nấm..) bánh chưng, trái cây, ổi, đu đủ (vườn nhà) (Ăn làm sao hết được đây ta !!!) Còn có hoa hồng từ vườn treo Babilon của Thoa - Dũng. Chắc phải trồng nhiều cây vì chị thấy có 4 màu hoa hồng. Rồi đàn, rồi hát... Những bài hát Nga của chúng mình. Thu Hồng lưu giữ lời trong điện thoại là chị biết bài hát hay tới cỡ nào!


MM ơi, em không cần nói nhiều, hát nhiều (mà có muốn nói, muốn hát cũng không có chỗ !) khi mà trong tiệc có vợ chồng Bình "kều" , các đại diện của "cửu nũ Hoá 77" và những cây văn nghệ của KGU Tp. Hồ Chí Minh. Em chỉ cần tặng KGU bài viết tuyệt vời này là đặc sản của em rồi đó!



Từ: BinhNH
28/08/2015 15:09:10

Chị vẫn bái phục mèo mun, Huyền và Lý ... là dân Luật nhưng đồng thời lại là nhà văn, ( ít nhất là của KGU chúng ta). Văn mộc mạc, tả thực , cuốn hút. Tiếc là chị hai hôm nay bận nên bây giờ mới được đọc. 


Nhất định chị sẽ comment dài sau. Hôm nay có việc phải đi ngay. Phát huy tài năng cho mọi người cùng thưởng thức nhé. Em mèo mun.


Các bạn KGU TP Hồ chí Minh thật tuyệt. Mình và các bạn Hà nội luôn có những buổi hàn huyên ( có kèm liên hoan của nhà trồng được) ấm cúng, vui vẻ nhờ sự nhiệt tình và nồng hậu của mọi người.


Chỉ nhờ em MM đính chính là bạn chị tên là Hạnh không phải là Thuý.



Từ: Meomun
28/08/2015 12:04:12

@Chị THoa: Trong sở thích thì đúng là khó có thể có "tovarisch"(nghĩa là ...đồng chí, như trong bài thơ về 2 tovarisch của chị Kim Thanh, hihi). Trong cuộc đời sáng tác ngắn ngủi của Van Gogh, có những giai đoạn ông vẽ toàn chì than, màu sắc u tối như bức "những người ăn khoai". Em thích bức First Steps cả về nội dung của nó. Tây hay ta gì cũng thế, những bước chân đầu đời, mẹ cha ta ngay bên cạnh để đỡ, thật cảm động. 


Có thể em trích dẫn không chính xác lời chị THu về bức First steps, nhưng đại ý như vậy, chị Thu chắc không giận em đâu nhỉ. Em nhớ chị ấy đã động viên em: - Chị thấy em cũng biết về tranh ảnh hội họa tốt ấy chứ, sao không mạnh dạn nói lên ý nghĩ, nhận xét của mình, bạn bè cả mà, ngại gì, tự tin lên chứ!"


TRong nhà chị Bích Lam có treo một bức tranh rất đẹp của họa sĩ Tạ Tỵ, ông này là một trong những họa sỹ VN tiên phong trong trường phái lập thể. Tranh vẽ từ năm 1958, có lần em đã hỏi chị Lam xuất xứ của bức tranh này, đúng là việc có được 1 bức tranh quý như thế cũng là do có duyên. GATO với chị Lam anh Chân quá!Em up lên để mọi người xem cùng, tuy nhiên vì tranh to quá, lại chụp bằng iphone nên bị bóng ánh sáng, cuối cùng "người mẫu" ngồi dưới bức tranh (anh Đức) lại rõ hơn, hihi:



 


 





Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 563 9482
387 2824
Hóa 882 9765
Luật 721 11647
Toán 66 376
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 197 1189
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 306
NgocBQ 130
ThaoDP 108
CucNT 123
CoDM 88
PhongPT 73
HaiNV 93
LiTM 85
MinhCK 70

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 7169
NghiPH 3219
LiTM 1879
HaiNV 1853
KhanhT 1743
CucNT 1718
TungDX 1565
ThanhLK 1545
VanNH 1441
ThoaNP 1257
s