KGU Tạo bài viết  
Thứ sáu 03 Tháng tám. 2012

Khôn nhà dại chợ




Tác giả: Trần Đăng Khoa

KHÔN NHÀ DẠI CHỢ

Monday, July 30, 2012 11:43:59 AM


TRẦN ĐĂNG KHOA

doanducthanh-KIẾN TRÚC VIỆT: Vừa sang nhà Lão Khoa, lén đọc cả chiều nay ở nhà lão. Cũng như Y Phương, hay Phan Cung Việt...các lão nhà thơ viết văn xuôi đọc thấy hay đáo để. Hôm nay mình dinh bài "Khôn nhà dại chợ" về nhà đọc, bài này đáng để mọi người chúng ta suy nghĩ. Nếu muốn xem bản gốc thì theo đường link dưới đây nha.
http://laokhoa.blogtiengviet.net/2012/07/29/kha_n_nha_daoni_charc#c1869354
* Nhà thơ Trần Đăng Khoa và KTS Đoàn Đức Thành. Hà Nội, tháng 2-2003. Ảnh: HS Nguyễn Ngọc Dân.

Mấy ngày gần đây, trong những chuyện phiếm bên quán nước vỉa hè, hay trên các hãng truyền thông, đều xôn xao những chuyện không lấy gì làm đẹp, trong phòng khám, phòng điều trị tư nhân có thày thuốc Trung Quốc. Điều đáng sợ hơn là đã xảy ra cả chuyện chết người. Nạn nhân là một phụ nữ chẳng có bệnh tật gì nghiêm trọng. Một cái chết vu vơ. Chết chỉ vì bị xốc khi truyền nước. Đó là một sơ xuất rất tối thiểu mà ngay cả một trạm xá cấp xã, cấp phường cũng khó vấp phải. Chúng ta không nghi ngờ nền y học Trung Quốc, đặc biệt là Đông y. Tuy nhiên, những thầy thuốc giỏi, những bác sĩ chuyên gia đích thực của họ đâu có sang ta để hành nghề. Làm việc trong mấy phòng khám tư nhân ở ta, có khi chỉ là mấy ông lang băm bán thuốc dạo, hay vài cậu sinh viên non choẹt vừa mới ra trường. Tay nghề không. Thực tiễn không. Kinh nghiệm không. Thế thì tránh sao được chuyện rủi ro, kể cả những cái chết bi thảm, những cái chết vu vơ rất không đáng có.

   Điều chúng ta quan tâm, là tại sao những phòng khám tư nhân, với cái giá điều trị ngật ngưỡng ở …trên giời mà vẫn có bao nhiêu người nghèo sẵn sàng dồn cơ nghiệp và cả tính mạng của mình vào đấy để rồi cuối cùng chuốc lấy sự phiền toái, bùng nhùng, cả những cái chết vô cùng thảm khốc? Tất nhiên, ai rồi cũng sẽ chết vì bệnh. Nhưng những bệnh nhân đáng thương ấy không phải chết vì bệnh tật, mà vì bệnh …sùng ngoại. Cái gì của nước ngoài cũng tốt. Đến cả hàng hóa, vật dụng, hàng xách tay, hàng…ngoài luồng cũng đều …tốt cả. Còn những gì của ta cũng đều rẻ rúng, “hâm đơ”. Hãm. Từ hàng hóa, vật dụng, đến cả …con người. Các Hoa hậu của ta, phần lớn cũng sắm…chồng ngoại. Thế thì trách gì mấy bác nông dân chân lấm, tay bùn, bị nhức đầu, sổ mũi, hay cắt trĩ, truyền nước…, toàn những bệnh đơn giản, cũng phải kén bàn tay của bác sĩ ngoại, dù sự kén chọn ấy có phải trả cái giá ngất nghểu ở cái xứ …cung giăng thì cũng cứ chơi. Không đủ tiền thì bán đất cát, nhà cửa. Tính mạng còn chả tiếc thì tiếc gì mấy chuc …triệu bọ. (Giá cắt trĩ ở phòng khám tư có thầy thuốc Trung Quốc là 20 triệu đồng).
   Thật hẩm hiu cho nền y học “nội địa”. Trong khi đó, chúng ta có rất nhiều thày thuốc giỏi, như Giáo sư Tôn Thất Tùng, Giáo sư Tôn Thất Bách, Bác sĩ Nguyễn Trọng Nhân, Bác sĩ Nguyễn Lân Việt, Lương y Bành Khừu, Bác sĩ Nguyễn Tài Thu, bác sĩ trẻ Nguyễn Lân Hiếu. Bác sĩ Hiếu là con trai Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân Dũng và Thày thuốc Nhân dân, Đại tá hàm Tướng Nguyễn Kim Nữ Hiếu, Phó Viện trưởng Viện 108 Quân đội. Bác sĩ Lân Hiếu mổ tim thuộc hạng cự phách. Một học giả nước ngoài bảo tôi: “Về y học, chúng tôi chỉ hơn các anh máy móc và điều kiện làm việc thôi. Còn tài năng, kinh nghiệm, và đặc biệt là bàn tay khéo léo, chuẩn xác trong kỹ nghệ mổ xẻ, các bác sĩ của các anh thật đáng kính nể!”.
   “Người Việt vốn dĩ có tinh thần cảnh giác cao độ. Kinh nghiệm từ những năm chiến tranh với cái giá quá đắt phải trả đã cho họ đức tính ấy”. Giáo sư J. Berke, một nhà Việt Nam học người Đức đã từng có nhận xét về chúng ta như vậy. Ông đã bảy lần sang thăm Việt Nam. Để khám phá Việt Nam, theo ông, chỉ cần có một công cụ, đó là cái xe đạp. Mà xe đạp thì rất sẵn. Chỉ bỏ ra hơn chục dolla là đã có cả một chiếc xe đạp rồi. Đi xe đạp Việt Nam rất hay bị xịt lốp. Nhưng không sao. Xe xịt ở bất cứ chỗ nào thì cứ tạt vào rệ đường. Thế là lập tức ở đó sẽ có ngay một ông thợ bơm vá xe đạp. Mà những ông thợ này rất đặc biệt. Họ không phải người bình thường. Họ là những anh hùng trong những năm chiến tranh. Đó là pho sử sống của cả một thời đại. Nhưng tốt nhất là cứ để họ tự nói. Người Việt sởi lởi lắm. Họ chẳng giũ được cái gì ở trong bụng. Nhưng mà đừng hỏi. Nếu cứ thật thà hỏi, hoặc tỏ ý quan tâm, lập lức họ sẽ nghi ngay mình là một thằng gián điệp quốc tế. Với người Việt, tội ác tày trời là tội làm gián điệp. Người Việt nhạy cảm lắm. Cảnh giác lắm, nên nhìn đâu cũng thấy địch!
   Nhận xét của J. Berke như một chuyện đùa. Tuy thế, cũng không phải không có những điều khiến ta phải nghĩ ngợi. Một cây bút có tiếng chịu khó tìm tòi, vừa có tác phẩm mới, với giọng điệu hơi lạ, dù chỉ đơn thuần là một cách làm mới mình, để mình không giống với người khác. Vậy mà ông bạn tôi cứ truy hỏi: Cái cậu tác giả ấy là người thế nào? Nó ăn phải cái bả của địch hay do địch cài cắm?. Tôi bảo: Chả có địch nào chui được vào hàng ngũ của những người từng vào sinh ra tử. Mà cơ quan ấy cũng là mảnh đất lành. Một môi trường trong veo làm sao có chỗ cho cái ác nảy nở. Nếu cậu không tin, cậu cứ cử về đấy vài ba thằng gián điệp. Tớ bảo đảm với cậu chỉ sau mấy tháng, chúng sẽ thành lao động “tiên tiến” hay cá nhân “bốn tốt”!.
   Ông bạn tôi bắt đầu cảnh giác. Rồi anh nghi ngờ cả tôi. “Không khéo thằng cha này cũng bị địch tiêm nhiễm rồi cũng nên”. Bà con mình thế đấy. Có thể cảnh giác, nghi ngờ với cả con cái, anh em ruột thịt trong nhà, nhưng lại nhẹ dạ cả tin với thiên hạ. Mà ai nói gì cũng tin. Các cụ bảo đó là bệnh “Khôn nhà dại chợ”.
Còn nhớ những năm 1997-1998, thương lái Trung Quốc sang ta mua mèo với giá cao, thế là vì cái “giá cao” ấy, mèo gần như tuyệt diệt, nông dân phía Bắc phải chịu đại dịch chuột hoành hành, khiến cả mùa màng xiêu điêu. Rồi những năm 2002-2003, thương lái Trung Quốc cũng lại sang mua móng trâu với giá cao. Cũng chẳng biết họ mua móng trâu làm quái quỷ gì mà mua với giá cao thế. Ở thời điểm ấy, cả chú trâu to lớn vật vã như thế mới có 5 triệu bạc mà chỉ riêng một cái móng trâu cũng đã gần một triệu bạc rồi. Thế là bà con lột móng trâu đem bán. Kết cục là trâu bò chết hàng loạt, ảnh hưởng nặng đến sức kéo của bà con nông dân nghèo phía Bắc. Để tiêu diệt cả con trâu, họ chỉ chi khoản tiền bằng đúng một chiếc móng. Thế thì chiếc móng trâu mà thương lái Trung Quốc thu gom là đắt hay rẻ đây?
   Chưa hết. Hãy nhớ lại chuyện thu gom ốc bươu vàng, rồi thu gom đỉa của thương lái Trung Quốc mấy năm vừa qua, chúng ta cũng đã phải trả một cái giá đắt đến mức như thế nào? Từ các tỉnh phía Bắc, phong trào thu mua đỉa đã lan đến Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam. Nhiều người dân Hóc Môn còn đứng ra thu gom đỉa từ khắp các vùng lân cận. Thấy lợi, dễ làm mà giá cao, nhiều hộ dân Tây Ninh còn nuôi đỉa ngay trong ao hồ để mang bán cho thương lái Trung Quốc. Ngoài việc “sản xuất” đỉa, sản xuất ốc bươu vàng, họ còn đi thu mua của các hộ quanh vùng. Thương lái Trung Quốc mua gì, họ thu gom thứ ấy. Thương lái đặt với số lượng lớn rồi đột ngột “mất tích”. Mà đỉa với ốc bươu vàng sinh sản rất nhanh. Trời mưa, đỉa theo nước ùa vào cả nhà dân. Không phải chỉ trẻ con mà người lớn cũng sợ khiếp vía. Theo các nhà Động vật học, “đỉa là loài rất nguy hiểm do dễ sinh sôi nảy nở trong mọi điều kiện. Đặc biệt, ở những vùng đồng ruộng chiêm trũng. Trong khi đó, để tiêu diệt một con đỉa lại rất khó khăn, ngay cả việc đốt cháy, nếu không cháy hết còn sót lại một vài tế bào, gặp điều kiện thuận lợi cũng có thể phát triển thành một con đỉa bình thường. Đặc biệt, khi người dân đua nhau nuôi đỉa thì không thể kiểm soát được, đỉa tràn ra môi trường, trở thành hiểm họa, giống như hiểm họa ốc bươu vàng, chuột hải ly, rùa tai đỏ những năm trước đây”.
   Thật quái quỷ! Và rồi còn ghê rợn hơn nữa là việc thu gom chè bẩn cũng lại của Thương lái Trung Quốc trong khu vực các tỉnh phía Bắc. Chỉ tính riêng ở Văn Chấn, Yên Bái, có thể nói, người người sản xuất chè. Nhà nhà sản xuất chè. Mỗi hộ gia đình chỉ bỏ ra 4 triệu đồng mua 2 máy vò chè và sàng chè, là đã thành một xưởng sản xuất chè tại gia. Chỉ sau 1 tuần sản xuất chè bẩn, họ đã thu hồi toàn bộ vốn. Còn sau thì lãi. Ở Hàm Yên, Tuyên Quang, còn có chuyện sản xuất chè bằng cách trộn phân lân hoặc nước bùn đất vào búp chè tươi già, qua công đoạn vò, phơi, được loại chè khô vừa nặng, vừa dẻo, cánh chè xoăn và xanh. Có một điều rất lạ, chè bẩn làm ra bao nhiêu cũng được thương lái Trung Quốc thu gom hết. Họ còn mua với giá cao. Thương lái Trung Quốc còn đến tận nhà hướng dẫn làm chè bẩn rồi bao tiêu trọn gói. Chè bẩn được đóng bao, đóng gói chở đi kìn kìn. Họ mua chè bẩn với số lượng lớn như thế về để làm gì thì chỉ có trời mới biết. Khi Trung Quốc đăng cai Đại hội Olympic, trước con mắt của bạn bè quốc tế, họ mời ông Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang sang cùng chứng kiến cảnh họ đốt chè, với lý do chè Việt bẩn không đảm bảo an toàn thực phẩm. Vậy thì còn có quốc gia nào giám ký kết, đặt mua. Vậy là chỉ sau 6 tháng, toàn bộ ngành chè xiêu điêu. Hàng loạt doanh nghiệp gắn với chè bị phá sản.
Năm 2007, Tập đoàn Bưu chính viễn thông của chúng ta cũng thiệt hại hàng chục triệu USD khi bị cắt trộm mất 11 km cáp quang. Nhiều người cứ thắc mắc, không hiểu kẻ cắp cắt trộm cáp quang để làm gì, bởi chất liệu này không thể bán phế liệu được. Sau đó, khi Công an Bà Rịa - Vũng Tàu bắt được "cáp tặc" Nguyễn Thị Bích Phượng, từ lời khai của thị, mọi người mới tá hỏa: Hóa ra thị tổ chức cắt cáp để bán cho thương lái Trung Quốc. Thị cũng không hiểu thương lái Trung Quốc mua hàng đống cáp quang vụn của thị để làm cái quái quỷ gì?
Cũng may, thương lái Trung Quốc chỉ gom thu chè bản, cáp quang, đỉa ốc, móng trâu...Họ mà thu gom hài cốt thì không khéo khối người đào cả mồ mả, ông bà tổ tiên đem bán. Thật đáng sợ.
   Bây giờ thì tất cả đã rõ. Bà con ta quá nêu cao cảnh giác, toàn cảnh giác nghi ngờ, rồi ứng xử hà khắc với con em ruột thịt trong nhà, nhưng lại ngờ nghệch, cả tin với người ngoài thiên hạ, cũng vì những lợi ích cỏn con trước mắt, nên bị mấy anh nghịch tặc phá hoại nó lừa. Và lừa rất manh mún, tiểu nhân, nhưng lại rất bài bản, có hệ thống với mọi tính toán rất kỹ lướng, và rồi hậu quả để lại cho chúng ta thì vô cùng nặng nề và không hề manh mún một chút nào.
   Ôi! Người anh em Trung Quốc, “môi hở răng lạnh”, người luôn nêu cao “mười sáu chữ vàng” mà lại hiện hình rúm ró như thế sao? Tôi nói điều này cũng vì rất yêu đất nước anh em Trung Quốc. Đất nước của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Tào Tuyết Cần, Lỗ Tấn… cùng với nền văn hóa vĩ đại mà tôi hằng ngưỡng mộ từ thuở ấu thơ! Chính vì yêu Đất nước Trung Quốc, nên chúng ta càng đau đớn, khi những kẻ giả danh người Trung Quốc, đã bôi bẩn đất nước Trung Quốc anh em vĩ đại, nhất là mấy anh Hải tặc đã bịa ra cái đường lưỡi bò, hòng thôn tính Trường Sa, Hoàng Sa và cả Biển Đông ngút ngát kia. Trung Quốc là một quốc gia giầu có, hùng mạnh. Sự bật dậy của người anh em thân thiết trong những năm gần đây làm chúng ta mừng rỡ vô cùng. Thế kỷ 21 mà chúng ta đang sống đây sẽ là thế kỷ của Trung Quốc. Hàng hóa Trung Quốc, từ đồ tiêu dùng vụn vặt cho đến những mặt hàng cao cấp nhất cũng đã phủ khắp thế giới. Chẳng cần đến Trường Sa, Hoàng Sa và cả Biển Đông, Trung Quốc cũng vẫn là một quốc gia hùng mạnh vào bậc nhất thế giới, vậy thì việc gì phải vơ váo những thứ không phải của mình. Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Đó không phải chúng ta tự tuyên bố, mà chủ quyền đó đã được chính người Pháp và bạn bè Quốc tế xác định từ mấy trăm năm trước. Trong bản đồ địa giới, hải giới của Trung Quốc, từ đời Nhà Thanh và trước nữa cho đến năm 1004 cũng không có Hoàng Sa, Trường Sa và cái đường lưỡi bò ma quỷ. Đấy là những bằng cứ hùng hồn, phủ nhận những trò tháu cáy của những kẻ tiểu nhân, rất không hảo hán. Việc làm đó chẳng biết có thu được lợi lộc gì không, vì không dễ làm được những điều khuất tất ngang ngược nhất là trong thời đại ngày nay, nhưng trước mắt, họ đã tự cô lặp mình trước cộng đồng quốc tế, đặc biệt là với các nước trong khu vực, cùng thở chung một bầu khí quyển Biển Đông. Và nói như các cụ ta xưa, đó cũng lại là chuyện : “Khôn nhà dại chợ!”

 


Người post: TuyetHA

Ngày đăng: 03-08-2012 15:03






Xem 1 - 4 của tổng số 4 Comments

Từ: MinhCK
07/08/2012 07:04:39


com của Tấn Định


Lại có tin thương lái Trung Quốc muốn thu mua "Quan tham nước Nam" với giá ngất ngưởng tận Thiên Đình. Dân mình không biết họ mua cái thứ rác rưởi này về làm gì, nhưng thấy họ mua giá cao thì cũng hò nhau thu gom, với thỏa thuận giao hàng trước thanh toán sau.

Chuyến hàng đầu tiên được bí mật bàn giao theo đường tiểu ngạch. Chuyện tưởng êm xuôi, không ngờ ngay ngày hôm sau họ mang trả lại toàn bộ số hàng với lý do "toàn hàng chế tạo theo công nghệ Trung Quốc, chúng tôi chỉ mua hàng Việt Nam thứ thiệt thôi"!

Té ngửa!
 



Từ: KhanhT
04/08/2012 21:55:44


TuyêtHA post một bài của T Đ Khoa rất sâu sắc, bạn nào muốn đọc cả những còm trong blog cuả TĐK thì vào link trực tiếp xem thêm (link ở đầu bài ấy), tớ trích ví dụ vài còm vào đây các bạn đọc thử coi:


17. Cảm nhận từ: LÊ VĂN [Blogger] 29.07.12@13:59


            &nb sp; Lâu lắm rồi, tôi có nghe câu chuyện. Năm ấy, Trung Quốc xây ở biên giới cái tượng Mao thật to đang chỉ tay về phía Việt Nam. Có lẽ ngụ ý tượng nói, Mao Chủ xí đang chỉ đường cho Việt Nam, hoặc giả đạo, hãy coi chừng.
Lập tức, ta xây đối diện bức tượng Mao một bức tường thật to ghi lời dạy của Chỉ tịch Hồ Chí Minh "Không có gì quý hơn độc lập, tự do".
Ít ngày sau, biên kia phải giỡ bỏ bức tượng.
"Khôn nhà dại chợ" là câu cha mẹ thường trách, mắng mình ở nhà tỏ ra khôn ngoan, nhưng ra đường thì dại dột. Ngẫm ra cũng tại cha mẹ không dạy dỗ chu đáo, nên mình mới vậy.
Nhìn rộng ra, dân ta - mà chủ yếu là nông dân - không phải chỉ mắc một vài quả lừa của TQ. Nào mua tai mèo, móng trâu, rễ tre, râu ngô...và gần đây là đỉa, ốc bươu vàng, cafe bẩn, cá hô...Liệu các nhà quản lí, có trách nhiệm có biết các chiến dịch thu mua ấy của TQ hay không?
Thử hỏi đã có tổ chức nào chỉ bảo để nông dân nhận biết để đề phòng việc thu mua ấy chưa? Nên chăng, ở tầm quốc gia, ta nên lập một cơ quan chuyên nghiên cứu về vấn đề này để kịp nắm bắt các thủ đoạn của TQ mà đề phòng, đối phó.
Công cụ nhỏ hỗ trợ người nông dân trong sản xuất, nhìn lại thấy phần lớn là của TQ. Có khó lắm đâu để sản xuất một chiếc máy bơm nhỏ. Tỉ như giá máy của TQ chỉ hơn 1 triệu thôi. Nếu doanh nghiệp trong nước sản xuất thấy lỗ, vì sao nhà nước không trợ giá, để nông dân mua máy TQ, rồi dùng được vài vụ là vứt?
Sau đỉa, ốc bươu vàng, rùa tai đỏ sẽ là gì đây? Liệu có ai tiên đoán để giúp nông dân phòng tránh? Cứ vậy, sao trách "khôn nhà dại chợ"?


17-1. Phản hồi từ: bandoc [Bạn đọc] Email29.07.12@19:09


Một bài viết thật thấu đáo. Lý lẽ rõ ràng, có tính thuyết phục. Hãy đăng trên tờ báo Nhân dân cho mọi người được đọc.
Đừng đổ tội cho nông dân. Không phải chỉ nông dân bị mắc lừa mà chính các vị cấp cao cũng bị bọn TQ qua mặt. Nghe nói Hà Tĩnh đã bán một vùng đất khá rộng ở Kì Anh cho bọn TQ? Cho chúng sử dụng đến 70 năm? Thời gian cho 1 đời người! Thời gian đủ để chúng sinh con đẻ cái và đồng hóa dân KA đấy. Vậy, ai bán đất? Có phải do "nông dân" dại mà bán đất cho TQ hay không?
Tôi cũng nghe đồn, hiện nay, bọn TQ mở lớp dạy tiếng TQ miễn phí cho con em Kì Anh?! Không khéo lại "khôn nhà dại chợ"...


20. Cảm nhận từ: thaixuannguyen [Blogger] Email29.07.12@17:08


            &nb sp; Lấy cái "Khôn nhà dại chợ" của ngu dân ta so với cái "Khôn nhà dại chợ" của nhà cầm quyền TQ thật tuyệt.


20-1. Phản hồi từ: LÃO KHOA [Blogger] Email29.07.12@21:17


            &nb sp; Cũng khốn khổ cả thôi. Nguyễn Duy có câu thơ rất thú vị về xung đột Trung Việt:
A Quy túm tóc Chí Phèo
Cả hai bác lính nhà nghèo cùng thua.

Đúng thế đấy.



            &nb sp; Đến giờ này 04.08.12@21:01... Đã có 46 còm rồi…



Từ: NhuanNT
04/08/2012 20:41:01

Đọc mà thấy đau và xót xa lắm mặc dù những câu chuyện này vẫn được kể lẻ tẻ từ trước. 'Dân ngu' thế thì các ông 'quan chăn dân' đâu rồi? Thương lái TQ vào VN hoành hành như ở nhà họ, họ muốn làm gì cũng được, chẳng thấy bóng dáng quan đâu. Dân có nói, có biểu tình thì quan nhảy ra chặn dân. Không mở cửa ra cho dân hiểu thì dân học ở đâu? Người mình không biết mình ( vì không thích sống với hiện tại mà thích sống bằng quá khứ ) mà cũng chẳng biết người nên hay bị lừa. Giận mà thương !



Từ: LyTM
04/08/2012 09:59:04

Hàng xe dưa hấu cứ chờ,


bên kia đã lại bất ngờ ngừng mua!


Thế là buôn bán đã thua,


Mồ hôi- dưa thối, trời đùa hay chăng?


Bao hàng xe tải lanh chanh


chở toàn gỗ quý sắp hàng thông xe!


Bao lần mắt thấy, tai nghe


nó lừa, nó quỵt, nó đe cắt hàng,...


nó thâm như thể bùn hoang


nó cười dân Việt một làng dại ,...khôn!


Biên cương, nơi ải quan môn,


học đi để nhớ để còn tỉnh khôn!



Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 563 9482
387 2824
Hóa 882 9765
Luật 721 11647
Toán 66 376
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 197 1189
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 306
NgocBQ 130
ThaoDP 108
CucNT 123
CoDM 88
PhongPT 73
HaiNV 93
LiTM 85
MinhCK 70

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 7169
NghiPH 3219
LiTM 1879
HaiNV 1853
KhanhT 1743
CucNT 1718
TungDX 1565
ThanhLK 1545
VanNH 1441
ThoaNP 1257
s