KGU News >>Văn học
KGU Tạo bài viết  
Chủ nhật 08 Tháng mười. 2017

Là ai?




Tác giả: PhongPT

Sỏi 62

 

Hằng bậy dậy, có cái gì đó thôi thúc, cô chạy tới bàn mở quyển sổ ra và viết nhoay nhoáy. Có một ý tưởng phải ghi lại ngay, cô biết cảm giác tiếc nuối như thế nào khi bỏ lỡ một điều gì đó. Cô thích cái sự vội sống này.

Hằng nhớ lại quãng thời gian đằng đẵng đi làm công sở trước đây mà ngán ngẩm. Sáng tỉnh dậy, cô thở dài: „Lại một ngày nữa“. Lặp đi lặp lại mấy thao tác, rồi lao ra đường chen chúc với giao thông để đến cơ quan. Rửa cốc chén, pha ấm trà, nói cười ròn tan mà lòng trống rỗng. Thủng thẳng soạn đồ thí nghiệm, pha cái nọ, rót cái kia, đo đo đếm đếm, tính tính toán toán... Một công việc ổn định, một đời sống dễ dàng, còn cần gì hơn nữa. Hằng thấy mình bị mọc rêu trong cái sự ổn định ấy, vì cô biết có nhiều điều cần thay đổi.

Hằng tìm đọc, trầm ngâm, và loay hoay thử nghiệm. Một hôm Hằng gặp thủ trưởng đề xuất ý kiến, ông ấy lơ đãng nghe rồi bảo: „Cô hâm à? Ôm rơm nặng bụng“. Trở về với công việc thường nhật, Hằng thấy mình chẳng khác gì một cây cỏ tranh trong đám cỏ tranh, gió thổi đằng đông thì dạt đằng đông, gió thổi đằng tây thì dạt đằng tây. Một ý nghĩ thoáng qua, chẳng may có đốm lửa rơi vào thì sao... Không, Hằng không phải là cây cỏ tranh, cô biết điều đó. Vẫn chăm chỉ hoàn thành mọi việc tẻ nhạt ở mức đáng khen, mà trong đầu Hằng cứ nung nấu về những điều... hâm dại. Một hôm, thủ trưởng ngạc nhiên thấy cô xin nghỉ việc: „Sao lại nghỉ? Ở lại làm việc chứ, việc nhiều người mơ đấy“. Ồ không, đáng lẽ phải nghỉ 5 năm trước, hay 10 năm trước cơ, cô nghĩ thầm. Nhưng Hằng hèn, cô không dám.

Sau đó là những ngày trăn trở, mông lung, thử nghiệm, thất bại, hoang mang. Rồi từ đống hỗn độn đó, cô định hình được con đường của mình và hân hoan tiến bước. Bây giờ nhiều người vẫn nhìn Hằng như trước: „Hâm! Cái thân làm tội cái đời“. Với Hằng những thứ hỗn độn đó là những thứ cô cần phải có, phải trải qua để thực sự sống. Nhưng nhiều người lại sợ... sống, tồn tại là đủ.

Hằng thì thích sống, thích là chính mình.

 


Người post: PhongPT

Ngày đăng: 08-10-2017 09:09






Xem 1 - 10 của tổng số 57 Comments


Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Từ: Guest Dương
18/10/2017 07:08:04




Dương đôi khi cũng mắc tội „ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng“, đôi khi cũng hứng nỗi buồn... nhân gian. Đến một ngày, khi nghe Jack Ma dậy con trai của mình: „Con đối xử với người khác thế nào không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại với con như vậy. Nếu con không nhìn thấu điểm này, nó sẽ chỉ đem đến cho con những phiền não không cần thiết“, Dương thấy như mình đã có người thông cảm.


 


http://dantri.com.vn/viec-lam/9-bai-hoc-jack-ma-day-con-nhung-ai-cung-nen-hoc-201706200726354 .htm




Từ: PhongPT
18/10/2017 03:14:58



Ếch Xanh hiểu Thơ. Cảm ơn Thơ vì những điều bạn đã làm, đang làm và sẽ làm cho trang web KGU. Bạn hãy bình tâm và kiên định nghe theo những điều mà trực giác và trái tim của bạn mách bảo. Ếch Xanh có cảm giác bạn luôn ở bên cạnh chúng tôi. Tôi luôn nhớ đến bạn với một sự quý trọng.




Từ: Guest Pt Thơ
18/10/2017 01:42:58

Khi em nói với bạn Cá Cơm: "Tôi chỉ là khách, chỉ là hay ghé thăm thôi, ở lâu e không tiện" thì bạn đã trả lời là: "Tôi tôn trọng ý kiến của bạn". Các anh chị đừng viết tin gì liên quan đến em nữa nhé, vì sẽ tốn thời gian của các anh chị mà em sẽ không vào đọc nữa. Chúc Gia đình KGU luôn vui vẻ. Các anh chị đang đi xa xin hãy quay về. Xin tạm biệt.



Từ: Guest Pt Thơ
18/10/2017 01:18:50

Nếu em có rời khỏi đây thì sự phải thế. Em rất ngại đem đến phiền hà, khó chịu cho người khác, cho nên em có cuộc sống tương đối khép kín, ít va chạm, có lẽ đây là lần va chạm mạnh trong cuộc sống nhất từ trước đến nay. Qua tin của bạn NguoiKGU 2 thì thấy rằng bạn có vẻ khó chịu về em, mà em thì không muốn cải thiện từ khó chịu thành dễ chịu. Bởi em không chắc mình có thể làm được không, nếu sự khó chịu lại kéo dài ra thì sao. Cho nên đến đây cho em xin được kính chào các anh chị. Xin kính chúc các anh chị dồi dào sức khỏe, vui vẻ và mọi sự may mắn. 



Từ: Guest Pt Thơ
17/10/2017 23:08:53

Bạn NguoiKGU 2. Xin cảm ơn chiếc gương của bạn. Nếu qua cảm thấy của tôi, cho rằng bạn hẹp lượng mà không phải như vậy thì thật tốt. Nếu vậy, cho tôi xin lỗi. Việc đánh giá sai cũng là chuyện thường tình trong đời sống, huống hồ lại qua mạng. Tôi chưa biết rõ cái gì có thể mang vào đây, cái gì thì không một cách chính xác. nên chỉ bằng nhìn nhận cá nhân thôi, cho là được. 


 



Từ: Meomun
16/10/2017 21:21:22

 


@Chị Ếch Xanh:  MM cũng "thấy bà con rôm rả" cũng định góp chuyện về cái sự "lệch pha" trong văn hóa, nhưng thôi để lúc khác. MM kể chuyện vui mà không vui lắm mới xảy ra với MM. Lúc 7 h tối, MM đứng trước tòa nhà để chờ "bác xe ôm nhà" thì có người đến mời mua vé số. Một cô gái (chắc thế, hihi) không cao hơn trẻ con 3-4 tuổi, bé tí teo với xấp vé số trên tay. MM thấy tội nghiệp nên mua giúp cô ấy mấy tờ, mặc dù MM cũng không nghiện cái món này. Cô ấy nhận tiền xong thì đi rất nhanh, loáng cái đã không thấy đâu. Bác "xe ôm nhà" lúc ấy vừa mới tới, MM (cười toét, nhanh nhảu, đắc chí) đưa vé số cho bác ấy để ngày mai dò số. Cậu bảo vệ đứng gần đó hỏi MM: - Chị mua vé xổ rồi à? Thấy MM ngơ ngác, cậu ấy bảo vài tuần trước, cậu ấy và chú tài xế Taxi trong lúc ngáp dài chờ khách đã mua giúp cô ấy 10 vé số, đến khi phát hiện ra là vé cũ thì cô ấy đã biến mất rồi!!!


MM không tiếc tiếc tiền mua 4 cái vé số, nhưng quả thật chẳng biết đâu mà lần, trong những trường hợp như thế này, vô cảm có khi lại ....hay.   

 


 



Từ: PhongPT
16/10/2017 20:14:48



Ếch Xanh thích cụm từ “thấy bà con rôm rả” của bạn NguoiKGU 2. Bạn đang nói về sự đa dạng của đời thật và phản ánh của nó lên đời “ảo”, đó là hiện thực mà xã hội lớn hay nhỏ nào cũng có. Để duy trì một cuộc chơi bền vững thì ta chung sống hòa bình, một điều nhịn là chín điều lành, nhưng phải sống thật, tôi đồng tình với ý kiến của bạn.




Từ: Guest Nguoi KGU 2
16/10/2017 18:03:34

Thấy bà con rôm rả, tôi cũng muốn tham gia cho vui. Tôi cho rằng môt trong những nguyên tắc khi "chơi" mạng xã hội là: Mình đánh giá mình và ngườc khác đúng thì mới chơi được lâu. Dù có nhiều ý kiến cho rằng chơi thì chỉ chơi, ko nên câu nệ quá, nhưng tôi thấy khó mà "tầm đầu ý hợp" khi giữa các thành viên có sự khác biệt quá xa về trình độ học vấn, hiểu biết về xã hội và ý thức hệ...Nói như vậy thì có thể ai đó trách tôi "phân biệt đối xử".  Nhưng bạn cứ thử xem, những cái "lệch pha" như thế là nguyên nhân của sự bền vững. Tôi cũng đã thấy những nguời phải cố gắng để mọi người đừng bảo mình dốt, nhưng chỉ it lầu thôi là đuối, cũng lòi đuôi dốt của mình ra thôi. Cái gì không thuộc về mình thì đừng cố thể hiện, chán lắm! Chắc trong đời thật lẫn "ảo", các bạn cũng đã từng thấy rồi nhỉ! Thôi thì mình phải sống đúng với mình, như bạn Ếch xanh nói.



Từ: Guest Nature
16/10/2017 00:06:51




Sống thật








 




Từ: Guest Pt Thơ
15/10/2017 23:22:25

Xin cảm ơn chị Phong. Góp ý của bạn NguoiKGU là rất tốt, nhưng đứng về mặt tấm lòng thì em cảm thấy bạn này hơi hẹp lượng.




Trang:  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | Tiếp theo >  Cuối cùng >>

Tổng số bài và comment post theo từng khoa

KhoaBài viếtComment
Sinh 541 9328
379 2787
Hóa 811 9474
Luật 712 11542
Toán 62 365
Kinh tế 4 108
Câu Lạc Bộ 30 1
NCS 3 70
Bạn bè 196 1190
Dự bị 0 0
Ngôn ngữ 2 2

10 người post bài nhiều nhất

UserSố bài viết
TungDX 289
NghiPH 305
NgocBQ 118
ThaoDP 96
CucNT 118
CoDM 86
HaiNV 95
LiTM 84
PhongPT 69
MinhCK 69

10 người comment nhiều nhất

UserComment
Guest 6500
NghiPH 3218
LiTM 1875
HaiNV 1853
CucNT 1694
KhanhT 1641
TungDX 1567
ThanhLK 1546
VanNH 1363
HuyenBT 1205
s